Cũng may có cữu cữu, cữu mẫu cùng Tần Tố Vân dẫn người đến giúp một tay, bằng không đã chẳng xoay xở kịp.
Dùng xong bữa trưa, mọi người nghỉ ngơi chưa đầy một canh giờ, khách khứa lại lục đục kéo đến.
Ngày hôm ấy, Lâm Xuân Đào cùng mọi người bận rộn đến tận giờ Hợi, khi vầng trăng đã treo lơ lửng trên đỉnh đầu, công việc mới coi như hẵng vơi.
Thịt và phấn gần như đã bán sạch sành sanh. May mắn thay, buổi chiều hôm ấy Bùi Anh đã mang thịt đầu heo qua, hắn rửa sạch sẽ, Lâm Xuân Đào liền thuận tay bỏ vào nồi nước lèo kho (lộ). Bùi Anh lại thu xếp xong xuôi gà và xương ống, đợi thịt đầu heo thấm vị mới bắt đầu ninh nước dùng.
Sau bữa cơm tối, Lâm Xuân Đào định tiễn Tần Tố Vân cùng mọi người về trước.
Tần Tố Vân nhìn gian hàng vẫn còn bề bộn, xua xua tay nói: “Ngươi mau bận việc của mình đi, chúng ta về cũng chẳng xa, ngày mai lại tới giúp.”
Lâm Xuân Đào cảm thấy hai ngày tới vẫn còn quay cuồng, nên cũng không khách sáo nữa.
Vừa định tiễn họ ra đầu phố, đã thấy Bùi Cảnh đ.á.n.h xe ngựa tới. Tần Tố Vân dẫn người lên xe, Lâm Xuân Đào mới quay người trở vào trong nhà.
Cữu mẫu cùng mọi người rửa bát xong còn đang lau dọn bàn ghế, Từ Thịnh và Từ Hoan đều đã mệt rã rời.
Lâm Xuân Đào nói: “Xem tình hình này, cửa tiệm chúng ta phải thuê thêm hai người chuyên rửa bát quét dọn mới được.”
Nghe Lâm Xuân Đào nói vậy, nghĩ đến chuyện thuê người lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5272266/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.