Người trong thôn vừa nãy mới thấy Lâm Xuân Đào dắt một con la trở về, lúc này lại thấy Lâm Xuân Hạnh dắt thêm một con nữa. Màu lông của hai con la không giống nhau, con Lâm Xuân Đào dắt về là màu nâu đậm, còn con này lại hơi ngả sang màu đỏ.
Mấy phụ nhân đang nhổ rau cúi đầu thì thầm bàn tán: “Ai da, tỷ muội nhà Lâm Xuân Đào không phải là mua tận hai con la đấy chứ? Vừa nãy thấy Lâm Xuân Đào dắt một con về, giờ Lâm Xuân Hạnh lại dắt thêm một con nữa.”
Nghe thấy lời này, phụ nhân đang làm ở ruộng phía trên khẽ cau mày:
“Chắc không đâu, một con la chẳng lẽ còn không đủ dùng sao?”
Người bên cạnh nghe đoạn đối thoại ấy liền cười nói: “Ôi chao, các ngươi hỏi Xuân Hạnh một tiếng chẳng phải sẽ biết ngay sao?”
Người mở miệng đầu tiên nhướng mày, cười đáp: “Tẩu t.ử, chỗ tẩu gần hơn, tẩu hỏi đi.”
Mấy mảnh ruộng cách đường cái cũng không xa lắm, Lâm Xuân Hạnh còn chưa đi tới gần đã nghe tiếng phụ nhân gọi với ra.
“Xuân Hạnh, về rồi đấy à?”
Lâm Xuân Hạnh nghe vậy liền cười đáp lại: “Bá nương, đang nhổ rau ạ?”
Phụ nhân kia đáp một tiếng, lập tức cười hỏi: “Sáng sớm vừa thấy tỷ tỷ ngươi dắt một con la về, nhà các ngươi đây là mua tận hai con sao?”
Lâm Xuân Hạnh nhìn con la đang chậm rãi bước đi phía trước, cao giọng trả lời:
“Vâng, mua hai con. Vốn dĩ chỉ định mua một con thôi, nhưng người bán la cứ khăng khăng đòi bán cả hai cùng lúc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5272262/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.