Nghe lời Lâm Xuân Đào nói, các vị cữu mẫu đều vui mừng từ tận đáy lòng.
Đại cữu mẫu bảo: "Làm gì có chuyện không muốn làm, chỉ là hai đứa nó từ trước tới nay chưa từng làm qua việc gì, lại phải để cháu và Xuân Hạnh nhọc lòng rồi."
Lâm Xuân Hạnh mỉm cười, dịu dàng đáp: "Cữu mẫu, việc này không khó đâu ạ, biểu ca và Hoan Hoan nhất định sẽ làm được."
Được người lớn đồng ý, Lâm Xuân Đào liền nói rõ: "Các đệ đệ muội muội khác còn nhỏ, các vị cữu cữu cũng chưa phân gia, nên tiền công của Thịnh Thịnh và Hoan Hoan cháu sẽ không trả theo tháng. Mỗi tháng tiệm kiếm được bao nhiêu, cháu sẽ trích ra hai phần mười giao cho gia đình. Còn cữu cữu, cữu mẫu muốn cho hai đứa bao nhiêu tiền riêng để tiêu pha thì tùy ý mọi người định đoạt."
Sự sắp xếp này của Xuân Đào khiến Đại cữu và Đại cữu mẫu sững sờ. Nếu tính theo tiền công thông thường, mỗi tháng một người kiếm được hai quán tiền đã là rất nhiều rồi. Dựa vào tình hình buôn bán của nhóm Xuân Đào, hai phần mười chắc chắn sẽ nhiều hơn bốn quán rất nhiều. Đây rõ ràng là Lâm Xuân Đào đang mượn cớ gọi Từ Thịnh và Từ Hoan đi làm để phụ cấp thêm tiền cho nhà ngoại.
Đại cữu không đồng ý, ông nói với Xuân Đào: "Xuân Đào, hai đứa nó đi theo cháu để học lấy cái nghề, cháu cứ trả tiền công cho chúng là được, làm gì có đạo lý lại chia tiền lời cho chúng nó?"
Lâm Xuân Đào giải thích: "Đại cữu, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5272259/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.