Nhìn theo hướng những người dân làng vừa quay về, đó chính là hướng đi tới thôn của gia đình chồng cũ Lâm Thủy Liên.
“Chắc là vậy rồi.”
Khi chị em Lâm Xuân Đào đến huyện thành thì trời còn chưa sáng. Bùi Anh bận rộn đi mổ lợn, Xuân Đào và Xuân Hạnh cùng nhau khuân vác kệ hàng và lò ra chỗ cũ.
Lâm Xuân Hạnh nhóm lửa, Lâm Xuân Đào đi tiệm bột lấy bột mì.
Lúc này thời gian vẫn còn sớm, Xuân Đào nấu hai bát mì, hai chị em ngồi ăn lót dạ.
Vừa ăn mì, Lâm Xuân Đào vừa quan sát xung quanh rồi nói với Lâm Xuân Hạnh: “Gần đây muội hãy lưu ý xem có cửa tiệm nào muốn sang nhượng không, nếu có chỗ phù hợp, chúng ta thuê lại rồi dọn sạp vào trong nhà.”
Lâm Xuân Hạnh hỏi: “Mua đứt cửa tiệm luôn hay chỉ thuê thôi tỷ?”
“Chúng ta cần phải giữ lại một ít tiền mặt trong tay. Gần đây chúng ta đang thu mua nhiều đậu và ớt, sau này tự mình đốt than cũng tiết kiệm được một khoản lớn. Bày sạp ở ngoài thế này không tốn tiền mặt bằng, nếu được thì ta tính mua một con lừa trước đã.”
Lâm Xuân Đào nói tiếp: “Bày sạp tuy không tốn tiền nhưng ngày nào cũng đi đi về về như thế này thực sự rất mệt mỏi. Nếu mở tiệm, mì nước có thể bán cả ngày, hai đứa cũng có thể ở lại tiệm luôn, buổi sáng không cần phải dậy quá sớm, lại có thể bán cả ba bữa sáng, trưa, tối, thu nhập chắc chắn sẽ cao hơn, muội cũng có thể nghỉ ngơi tốt hơn.”
“Chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5267419/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.