Nàng vừa dứt lời, Hồ thị liền hỏi: “Cái cối đá này chẳng rẻ đâu nhỉ?”
Lâm Xuân Đào cười đáp: “Cũng hơi đắt một chút, sáu trăm văn một bộ, nhưng có sớm dùng sớm, ta c.ắ.n răng mua luôn.”
Đạo lý là vậy, nhưng Hồ thị vẫn không khỏi hít sâu một hơi, sáu trăm văn a, phải tích cóp bao lâu mới đủ bấy nhiêu tiền.
Nàng biết đám tỷ muội Lâm Xuân Đào sắp tới còn phải chuẩn bị dựng nhà, lúc đó chắc chắn phải tốn một khoản không nhỏ, nàng nghĩ thôi cũng thấy lo thay.
Lâm Xuân Đào uống một bát nước, thấy giờ vẫn còn sớm, nàng nhìn khoai tây trong nồi thấy chưa chín hẳn, bèn đậy vung tiếp tục đun.
Nàng cũng ngồi xuống cùng làm, ngoài hiên nắng xuân rạng rỡ, chiếu lên người ấm áp vô cùng.
Phải tranh thủ hôm nay nhặt cho xong hai ba trăm cân đậu mang đi ngâm, ngày mai có thể đồ lên, đồ xong là có thể ủ đậu rồi, không được trì hoãn thời gian, làm ra sớm thì đem đi bán sớm.
Mấy người bận rộn tới tận giờ cơm trưa, người nhà đến gọi ăn cơm, họ mới vội vàng rời đi.
Đám người Lâm Xuân Đào phải đợi Lâm Xuân Hạnh và muội muội trở về mới ăn, nên giờ cơm muộn hơn các hộ khác trong thôn một chút.
Lúc họ ra về, Lâm Xuân Đào còn dặn họ ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi hãy qua. Nhưng đám người Tôn thị ăn xong liền vội vàng quay lại ngay, một là vì đã nhận tiền công, hai là họ cũng cảm nhận được Lâm Xuân Đào đang cần gấp mẻ tương này, ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5257549/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.