Lâm Xuân Hạnh cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng Lâm Xuân Đào lại thấy chẳng có gì to tát.
Nàng nhìn Lâm Xuân Hạnh mà bảo: “Chúng ta cùng bán b.ún như người ta, việc họ buôn bán không thuận lợi nên sinh ra chút cảm xúc cũng là lẽ thường tình. Nhưng bao nhiêu ngày qua, vị chưởng quầy này cũng không gây khó dễ cho chúng ta, chứng tỏ bản tính người ta không xấu.”
“Huống hồ, người ta là vì làm ăn sa sút nên tâm tình không tốt mới đen mặt với chúng ta. Còn chúng ta buôn bán khấm khá, lại chẳng cãi vã gì với người ta, hà cớ gì phải đen mặt lại? Làm vậy thật không thỏa đáng.”
Lâm Xuân Hạnh bặm môi, nói thì nói vậy, nhưng đối mặt với một người rõ ràng là có thành kiến, không vui vẻ gì với mình, sao nàng có thể cười cho nổi? Thấy muội muội vẫn còn khó xử, Lâm Xuân Đào cười nói: “Vậy các muội đứng bên cạnh đợi tỷ, tỷ vào mua là được.”
Dù được sắp xếp như vậy nhưng Lâm Xuân Hạnh cũng không nghe theo, vẫn lẳng lặng bước theo nàng.
Nàng thấy Lâm Xuân Đào tủm tỉm cười đi tới. Trong tiệm b.ún dê lúc này cũng không có khách, trên bếp lửa bên ngoài vẫn còn đang ninh nồi nước dùng thịt dê, nhưng chẳng thấy bóng dáng chưởng quầy đâu.
Lâm Xuân Đào cất giọng hỏi: “Chưởng quầy có nhà không ạ?”
Phùng Quan đang ở trong nhà đồ cơm, nghe thấy tiếng gọi bên ngoài liền vội đặt chõ cơm xuống, vén rèm bước ra, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ngay gương mặt rạng rỡ ý cười của Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5246168/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.