Ở nhà đã thử qua mấy lần rồi nhưng vẫn không sao làm ra được cái hương vị ấy. Hơn nữa, cái miệng người ta một khi đã nếm qua đồ ngon, lúc thèm thuồng mà làm không đúng vị, định đi mua lại thấy giá cả dường như không đáng, trong lòng càng thêm phần không cam tâm.
Hạ quyết tâm thử thêm lần nữa, người khách nọ tìm đến xưởng tương, trực tiếp hỏi chưởng quầy. Chẳng phải đều là bán tương sao? Tiền của ai mà chẳng là tiền? Nghe khách khứa cứ dăm lần bảy lượt hỏi về loại tương dùng trong quán "Lâm ký Thang phấn", chưởng quầy cũng lú lẫn. Lão giới thiệu với khách: "Loại tương ngon nhất nhà ta là mẫu này, chắc là nó chăng?"
Người kia lắc đầu ngay tắp lự: "Không phải, tôi mua về làm thử rồi, vị chẳng giống chút nào."
Bị khách phủ nhận, chân mày chưởng quầy nhíu c.h.ặ.t lại thành một b.úi. Lão lấy bạc đưa cho tiểu nhị: "Ngươi đến chỗ Lâm ký Thang phấn mua hai bát về đây cho ta nếm thử, xem rốt cuộc nó là vị gì. Sẵn tiện nhìn mặt nương t.ử kia xem có quen không, có phải từng mua tương ở chỗ chúng ta hay không."
Tiểu nhị nhận bạc, cầm bát, xách hộp cơm ba chân bốn cẳng chạy đi.
Hắn đi nửa ngày trời mới thấy quay về. Khách vẫn đang đợi ở tiệm, chưởng quầy cũng đợi đến sốt ruột, thầm nghĩ tên tiểu nhị này thật không biết điều, chắc lại la cà đâu đó rồi.
Vị khách thấy sắc mặt chưởng quầy, cười nói: "Chưởng quầy chớ vội, giờ này sạp thang phấn kia chắc đang đông khách nhất, có khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5243976/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.