Lâm Xuân Đào nghe vậy khẽ mỉm cười: "Mở t.ửu lầu ư? Tay nghề của ta e là chưa đủ tầm."
Lâm Xuân Hà bặm môi, vẻ mặt đầy khó hiểu hỏi lại: "Ngon đến nhường này mà vẫn chưa đủ sao đại tỷ?"
"Ừm, đại trù trong các t.ửu lầu lớn làm món ăn còn mỹ vị hơn nhiều. Chờ khi nào chúng ta dư dả, ta sẽ dẫn các muội đi nếm thử."
Dù Lâm Xuân Đào nói vậy, nhưng mấy tỷ muội họ cũng không mấy mặn mà với việc ra ngoài ăn. Trong lòng họ, món đại tỷ làm đã là mỹ vị nhân gian rồi.
Sau bữa tối, mấy tỷ muội cùng nhau sơ chế ớt. Sau khi ngắt bỏ cuống, Lâm Xuân Đào đem cân trọng lượng, rồi ngâm vào nước ấm cho mềm để chuẩn bị băm nhỏ.
Xong xuôi mọi việc thì trời cũng đã tối mịt. Sau khi uống t.h.u.ố.c, ai nấy đều lo rửa mặt súc miệng rồi trèo lên giường nghỉ ngơi. Một ngày bận rộn khép lại, Lâm Xuân Đào đã thấm mệt, nhưng Bùi Anh nằm bên cạnh lại tinh thần phấn chấn, cứ quấn quýt lấy nàng thân mật hồi lâu mới chịu đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, khi Lâm Xuân Đào từ huyện thành trở về, đậu nành đã ngâm đủ độ. Sau bữa trưa, nàng vớt hết đậu vào chõ, đặt lên bếp bắt đầu đồ chín.
Lâm Xuân Hạnh và các muội muội tò mò vô cùng, chẳng màng đi cắt cỏ heo mà cứ quanh quẩn trong nhà quan sát. Lâm Xuân Đào đợi đậu đồ đến khi mềm nhừ thì đổ ra mẹt trải phẳng. Chờ đậu nguội bớt, nàng cân bột mì trộn đều vào, sau đó phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5243970/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.