"Khúc xương này chàng muốn ăn thế nào?" Lâm Xuân Đào cất tiếng hỏi.
"Ta sao cũng được." Bùi Anh vốn định nói rằng trước đây chàng chỉ đem chiên qua rồi bỏ vào nồi ninh lên là ăn, đâu có cầu kỳ kiểu cách gì. Nghe chàng nói vậy, Lâm Xuân Đào cười đáp: "Vậy ngày mai ta kiếm củ cải về nấu canh."
Bùi Anh gật đầu. Hiện giờ chàng vô cùng tin tưởng vào tay nghề của Lâm Xuân Đào, nàng làm món gì hẳn cũng đều là mỹ vị.
Thấy mặt trời đã ngả về tây mà đám muội muội vẫn chưa về, Lâm Xuân Đào lẩm bẩm vài câu rồi chuẩn bị đi thổi cơm. Mỡ lợn trong chảo sắt đã nguội nhưng chưa đông lại, nàng lấy cái hũ sành, cẩn thận múc nửa chảo mỡ đổ đầy vào hũ. Trong chảo vẫn còn vương chút dầu, Lâm Xuân Đào nghĩ lát nữa có thể dùng xào rau luôn, bèn quyết định dùng chậu gốm để đồ cơm.
Nàng đứng dậy lấy chõ, đãi gạo bỏ vào, đặt vào chậu gốm rồi nhóm lửa.
Bùi Anh thái thịt xong liền quay sang gọt khoai tây, hỏi Lâm Xuân Đào: "Gọt mấy củ thì vừa?"
Củ khoai không lớn lắm, Lâm Xuân Đào đáp: "Gọt năm củ đi."
Bùi Anh vừa gọt xong khoai thì nhóm Lâm Xuân Hạnh cũng về tới. Lâm Xuân Đào đang đứng ở cửa, nhìn ra thấy ba muội muội, trong gùi sau lưng là những bó củi khô xếp gọn gàng, bên ngoài còn thêm một đống cành khô lộn xộn. Lâm Đóa Nhi cười hớn hở nhìn nàng: "Tỷ tỷ, tụi muội tìm được một rừng tùng, không biết ai c.h.ặ.t cành để lại đó, nhiều lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5243967/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.