*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày hôm sau trời lại mưa.
Chín giờ sáng, Tịch Sâm xuống lầu ăn điểm tâm, không nhìn Trác Dương, bèn hỏi Nghiêm Khải vẫn còn đang ngái ngủ bên cạnh, “Trác Dương đâu?”
“Cậu ấy chưa dậy sao.” Nghiêm Khải cũng không rõ lắm, “Sáng nay em chưa thấy cậu ấy, mà nhân tiện, ngày hôm qua hai người đều bỏ đi, cãi nhau à?”
Tịch Sâm không để ý tới hắn, cầm điện thoại gọi cho cậu. Anh biết tính tình Trác Dương, cậu sẽ không dậy muộn, đặc biệt là khi còn đang ở nhà người khác.
Chuông vang lên hồi lâu nhưng không có ai bắt máy. Anh cay mày, quay người đi lên lầu.
Phòng Trác Dương là gian cuối cùng trên tầng ba. Tịch Sâm gõ cửa, gọi, “Trác Dương.”
Anh đứng tại chỗ chờ một lát, không nghe thấy động tĩnh bên trong, vặn vặn tay nắm, cửa không khóa, liền nói, “Trác Dương, tôi vào nhé.”
Tịch Sâm đi vào, phát hiện điều hòa trong phòng không mở, dù hôm nay có mưa nhưng không khí vẫn rất oi bức. Trác Dương nằm trên giường, cơ thể hơi cuộn lại, chân mày cau lại tựa như bất an, hô hấp nặng nề, tóc ướt nhẹp mồ hôi.
“Trác Dương?” Tịch Sâm vỗ vỗ vai cậu.
Trác Dương không mở mắt, chỉ nhỏ giọng hừ một tiếng.
Đặt tay lên trán cậu, lập tức bị nhiệt độ làm cho kinh ngạc, anh nhanh chóng gọi cho bác sĩ gia đình của Nghiêm gia. Cũng may hai ngày nay tổ chức sinh nhật cho Nghiêm phu nhân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-dan-bong-chay/1715749/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.