Khi Phó Du Thường hỏi lại, Mộc Chiêu ôm đầu uốn éo tỏ vẻ ký ức vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, không nhớ rõ.
Phó Du Thường không cần nghĩ cũng biết nàng đang ôm tâm tư gì, thế là chọc chọc cái đầu nhỏ của nàng, nói: "Học hư."
"Không có đâu, người ta thật sự không nhớ rõ!" Mộc Chiêu lè lưỡi, ai bảo học tỷ giày vò nàng, nàng chỉ muốn "trả thù" một xíu để cô tò mò thôi ~!
Điều duy nhất vượt quá dự liệu của Mộc Chiêu là học tỷ không tiếp tục hỏi nữa, như là căn bản không giẫm vào bẫy của mình mà chỉ vò rối tóc của bản thân, sau đó bắt đầu một chủ đề khác.
Mộc Chiêu nhạy bén đánh hơi được không khí có gì đó không ổn, nàng không tin học tỷ thật sự không có chút tò mò nào.
Trong nội tâm nàng lặng lẽ lẩm bẩm, lẽ nào học tỷ đã đoán được rồi sao? Nhưng dù là đoán được, chẳng lẽ chị ấy không tò mò cụ thể chuyện gì đã xảy ra sao?
… Sẽ không nghẹn chiêu gì ở phía sau đó chứ?
Nhưng cả ngày, học tỷ không hỏi bất kỳ câu hỏi liên quan nào, đến buổi tối vẫn vô cùng giữ lời hứa, để mình sống yên ổn ngủ cả đêm, đến sáng hôm sau, khi Mộc Chiêu tỉnh dậy đã rất mơ hồ, chẳng lẽ học tỷ thật sự không thèm để ý?
Thậm chí người ta còn chuẩn bị xe sau khi nàng cơm nước xong xuôi, không hề đề cập đến chủ đề này tí nào, như thể cô đã quên mất.
"Trạng thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3456113/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.