Chờ đến khi Ô Hạm Tầm gần như đã cáo trạng chuyện 200 năm đầu kia xong, cánh cửa bị đẩy ra, một bóng người nhỏ bé bước vào, Ô Hạm Tầm cho rằng mình bị hoa mắt, sao lại là Chử Hâm nhỏ tuổi hàng ngàn năm trước?
Sau đó lại có một người khác ôm mèo đi vào, đó không phải là "mẹ kế" mà cô ấy ghét thứ hai sao?! Còn có... Thời không hàng ngàn năm giao nhau khiến Ô Hạm Tầm có cảm giác thời gian hỗn loạn, trong lúc nhất thời quên cả khóc.
"Đại Vu Chúc..." Chỉ trong vòng một giây, Chử Hâm đã tiến vào trạng thái, tủi thân lò mò chui vào lòng Đại Vu Chúc.
Lúc này, khoảng thời gian Đại Vu Chúc mang Ô Hạm Tầm đi chưa được nửa ngày nhưng trên người nàng lại có một loại cảm giác yếu dần, có lẽ... Đây chính là cái chết đặc biệt nàng ấy sắp nghênh đón mà Chử Hâm đã nói.
Phó Du Thường ôm thật chặt Mộc Meo trong lòng, nhờ vậy mới quên đi nỗi sợ hãi còn sót lại khi nhớ lại vụ tai nạn ngày hôm đó.
"Meo ô..." Lần này ngay cả Mộc Chiêu cũng cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Học tỷ, chị có thấy... Dường như trên người Đại Vu Chúc này có chút khí màu xám không? Mộc Chiêu dùng chân mèo vỗ vỗ cánh tay Phó Du Thường.
Phó Du Thường sờ sờ đầu mèo, vẻ mặt buồn bã, dùng ngón tay viết hai chữ lên chân mèo con... "Tử khí".
Nàng ấy sắp chết nhưng dù vậy nàng ấy vẫn cố gắng hết sức để không truyền nỗi sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3370632/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.