Vì được giáo dục từ nhỏ nên Khấu Tử Thư luôn sống một cuộc sống sòng phẳng, chưa bao giờ mắc nợ người khác, đương nhiên sẽ không cảm thấy chột dạ, nhưng nhờ có Mộc Chiêu mà giờ đây cô nàng cũng đã có cảm giác sợ hãi khi phải gặp một người.
"Phó, Phó tiểu thư... Chào buổi tối, không, chào buổi sáng!" Khấu Tử Thư cực kỳ căng thẳng, thiếu chút nữa đã cắn trúng lưỡi mình, "Cô dậy sớm quá, tập, tập thể dục buổi sáng sao?"
"Không bằng cảnh sát Khấu, tôi nhớ nhà cô cách đây rất xa, trời còn chưa sáng đã ra ngoài đi dạo rồi?" Người phụ nữ hơi gầy mặc áo khoác chính là Phó Du Thường.
Cô nàng không thể đỡ lời này được nữa!
"Không, không, đó... Là vụ án! Tôi đang điều tra một số chuyện thì tình cờ đi ngang qua đây." Khấu Tử Thư cái khó ló cái khôn nói hươu nói vượn.
"Thì ra là như vậy, cô vất vả rồi." Giọng nói của Phó Du Thường lạnh lùng bình tĩnh, Khấu Tử Thư không biết đối phương có tin lời mình nói hay không.
"Cảnh sát Khấu đang cầm bằng chứng?"
"Không, chỉ là quà bạn tặng mà thôi." Khấu Tử Thư vô thức giấu bức tranh đi, biết đối phương không biết chân tướng nhưng không biết vì sao lại vô cùng hoảng hốt.
"Quà?" Phó Du Thường nhíu mày, tựa như đang cân nhắc kỹ lưỡng chữ này, một lúc sau mới nói tiếp: "Khi vợ tôi còn sống, em ấy cũng thích tặng tôi tranh làm quà."
"Nén bi thương, ngài..."
"Tôi có thể xem bức tranh này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3314896/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.