Phó Du Thường để chân trần đứng lên, thân hình gầy đi sau khi trải qua một loạt biến cố bước đến bên cửa sổ, mở rèm ra, cô cảm thấy lồng ngực rất ngột ngạt, cần hít thở không khí.
Cảnh tượng trong mơ chưa bao giờ rõ ràng hơn thế, khiến cô nhất thời không thể phân biệt được giữa mơ và thực.
Cô nhẹ nhàng chạm vào nơi bị hôn, đó là giấc mơ mà cô thậm chí không dám mơ tới, chính vì giây lát thoáng qua, mất đi càng thêm khắc cốt và không cam lòng.
Ngón tay Phó Du Thường cầm rèm hơi trắng, Chiêu Chiêu không muốn điều tra hung thủ cũng không muốn báo thù, được, cô sẽ tạm thời dừng lại.
Nhưng cô sẽ làm hết sức có thể để...
Rèm cửa hé mở một nửa để lộ ra một chút ánh sáng, đột nhiên một bóng người lén lút lọt vào mắt Phó Du Thường.
Cô cau mày, lập tức kéo rèm lại, chỉ để lại một khoảng trống nhỏ.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến trái tim Khấu Tử Thư giật thót, giây tiếp theo, cô nàng liền ngước mắt nhìn về phía cửa sổ.
"Cảnh sát Khấu! Cô đang nhìn gì vậy?" Mộc Chiêu lặng lẽ xuất hiện sau lưng Khấu Tử Thư, vỗ nhẹ lên vai cô nàng.
Đối với một cảnh sát đang trong trạng thái cảnh giác mà nói, đây là một hành động vô cùng nguy hiểm, nếu như Mộc Chiêu không chỉ thực thể hóa đôi tay của mình mà là toàn bộ cơ thể, có lẽ nàng đã phải ăn cùi chỏ của Khấu Tử Thư rồi.
"..." Nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/3310702/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.