Học tỷ đang mơ về thời thơ ấu của chị ấy sao? Dễ thương quá, muốn ôm hôn quá! Mộc Chiêu hoàn toàn không nhận ra bộ dáng hiện tại của mình có chút "không tốt".
Đối với một đứa trẻ có lòng cảnh giác rất mạnh, người đứng giữa đường này gần như có thể bị coi là kẻ xấu.
Bé Phó Du Thường trưởng thành hơn so với các bạn cùng lứa một chút, dừng xe đẩy lại, sau đó đứng trước xe đẩy, cảnh giác nhìn Mộc Chiêu.
Mộc Chiêu có chút lúng túng, học tỷ nhỏ này đáng yêu quá đi mất! Không hiểu sao nàng có chút căng thẳng, hơi cúi người chào Phó Du Thường: "Chào em ~"
"Chào chị." Mặc dù chỉ mới 6 7 tuổi nhưng Phó Du Thường lại chững chạc đến lạ thường.
Khuôn mặt trắng nõn khi xụ mặt của học tỷ nhỏ đáng yêu đến mức khiến người ta muốn chảy máu mũi, Mộc Chiêu cố gắng che giấu nụ cười bà dì của mình, quay đầu lau mũi, may mắn là không thực sự chảy máu.
"Em chưa từng gặp chị, chị là ai?" Bé Phó Du Thường rất cảnh giác hỏi.
"À... Chị là họ hàng của gia đình bà Tôn ở phía đông. Em biết bà Tôn, bà cụ chân đi khập khiễng không? Chị đến thăm bà ấy." Bà ngoại của Mộc Chiêu từng chẳng may bị gãy chân khi lên núi nhặt củi, từ đó chân đi khập khiễng, đó cũng là một trong những dấu hiệu để nhận biết.
Vừa nhắc đến bà, bé Phó Du Thường lập tức nghĩ tới bà cụ có tính tình kỳ lạ kia, nhưng ngay cả như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/2777320/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.