Mộc Chiêu che mặt muốn thoát khỏi giấc mơ này, nàng tự thôi miên bản thân, nghĩ rằng có lẽ cha mẹ nàng đang ôm con của họ hàng, nhưng giây tiếp theo cha mẹ nàng lại nói: "Chờ đến khi Chiêu Chiêu lớn lên, cô chú sẽ đưa con bé tới chơi với cháu."
Mộc Chiêu hít sâu một hơi...
"Phó Du Thường." Thấy cô con gái nhỏ vẫn không nhúc nhích, người cha trầm mặc ít nói của cô bé lên tiếng: "Con cái phải lớn lên bên cạnh cha mẹ, nếu không sẽ giống như những bạn nhỏ trong trại trẻ mồ côi."
Lời nói của người cha đã đánh trúng điểm yếu của bé Phó Du Thường, rõ ràng cô bé đã bị dao động, mẹ Mộc nhân cơ hội này ôm em bé về.
Rời khỏi vòng tay quen thuộc của Phó Du Thường, em bé khóc nức nở ngay cả khi được mẹ bế.
"Lạch xoạch lạch xoạch..." Đôi mắt của bé Phó Du Thường đỏ hoe, vừa nhìn em bé được bế đi vừa rơi nước mắt, Mộc Chiêu thấy thế liền đau lòng muốn chết, hay là để học tỷ ôm mình về chơi đi, ít nhất mình sẽ không bị học tỷ bán đi.
Mẹ Phó và mẹ Mộc đã trao đổi thông tin liên lạc, cô con gái út rất thích đứa trẻ này, làm mẹ đương nhiên hy vọng con cái có thể đi đây đi đó nhiều hơn, khi con gái khóc bà cũng cảm thấy đau lòng.
Mẹ Mộc hoàn toàn đồng ý nhưng Mộc Chiêu biết biết sau này hai nhà sẽ không liên lạc gì nữa, có lẽ vì bố mẹ học tỷ gặp tai nạn không lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-chet-nang-phat-hien-vo-minh-la-phan-dien-trong-truyen-linh-di/2777319/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.