Sau khi đến kinh thành, để giữ gìn danh tiếng, thể diện tốt đẹp của Từ Sơ Trạch, ta không được cãi nhau với người khác, không được tranh giành hơn thua, không được nhỏ nhen.
Một lần, ta lý luận với chủ tiệm vì họ đưa cho ta một cái bánh không được mới.
Lẽ ra chủ tiệm đã đồng ý bồi thường, nhưng Từ Sơ Trạch lại túm lấy ta kéo ra ngoài.
“A Trạch, ông chủ sắp bồi thường rồi, ngươi kéo ta làm gì?”
Mặt hắn ta đầy phẫn nộ, cùng một chút xấu hổ mà ta không hiểu: “Ngươi có biết ngươi mất mặt đến mức nào không? Chỉ là hai đồng bạc mà thôi, ngươi có cần phải tranh cãi không ngừng như một con mụ phụ nhân chanh chua không?”
“Sao ngươi lại nhỏ nhen đến vậy?!”
Ta tủi thân đỏ hoe mắt, nhưng không dám tranh cãi với hắn ta.
Ta muốn nói, hai đồng bạc cũng đủ để ta giặt quần áo cho ba hộ gia đình trong một tháng.
Ta muốn nói, ta thấy các thư sinh trong thành đều ăn bánh Trạng Nguyên, ta cũng muốn mua cho hắn ta một chút cầu may mắn.
Nhưng ta sờ cổ tay đau nhức, nhìn ánh mắt lạnh lùng của hắn ta, chẳng nói được lời nào.
“Khóc cái gì à? Lão tử không có ý mắng nàng.”
Giọng nói của Thẩm Mục Dã truyền đến, ta mới nhận ra mình lại khóc.
“Thôi được rồi, được rồi, là lão tử nói sai rồi!” Hắn từ phía sau rút ra một cây kẹo hồ lô, mặt đỏ bừng, hét lớn giữa chợ, dưới ánh mắt của mọi người:
“A Nguyên không ngốc, A Nguyên là cô nương thông minh nhất!”
—
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-vut-bo-ta-da-lua-gat-mot-ten-son-phi/5212672/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.