Sớm muộn cái gì thì hắn không chịu nói.
Nhưng sau khi hắn nhắc đến, ta mới nhớ đến việc đi xem phòng kho của sơn trại.
Vừa đẩy cửa ra, ta đã bị một đống vàng bạc châu báu làm lóa mắt.
“Thẩm Mục Dã.” Ta kinh ngạc nhìn hắn: “Làm thế nào mà các ngươi nhìn đống bạc lớn như vậy, lại sống thảm hại đến mức này?”
Thẩm Mục Dã một bộ mặt vênh váo: “Nhiều chứ? Lão tử cùng các huynh đệ kiếm được đấy!”
“Dùng cái gì mà dùng? Cứ bày ra đó nhìn đẹp biết bao!”
Thì ra lại là một tên keo kiệt.
Biết có bạc, trong lòng ta đã nắm chắc.
Không cần phải vắt óc nghĩ cách khâu những mảnh vải vụn thành một mảnh vải hoàn chỉnh nữa.
Bỏ qua ánh mắt đau lòng của hắn, ta đổi bạc thành vải vóc, hạt giống, gia súc, còn phát cho mỗi nhà một chút tiền riêng.
Không ít người lén lút hỏi ta: “Làm thế nào mà moi được bạc từ tay đại đương gia keo kiệt như vậy?”
Ta lén cong khóe miệng, đâu phải ta moi ra, rõ ràng là hắn cố tình để ta nhìn thấy, muốn ta sắm sửa chút đồ cho mọi người.
Thẩm Mục Dã là người thô kệch nhưng tinh tế, đối xử với mọi người trong trại đều tốt.
Ngày phát hết tiền bạc, cả trại mọi người đều tắm rửa gội đầu, cạo râu sạch sẽ, thay quần áo mới.
Chỉ riêng có một người không chịu nhúc nhích.
“Thẩm Mục Dã, sao ngươi không tắm?”
Hắn quay người, dường như không nghe thấy, ngẩng đầu đi ra ngoài: “Ôi dào, cừu còn chưa ăn, lão tử đi chăn cừu đây.”
Phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-vut-bo-ta-da-lua-gat-mot-ten-son-phi/5212671/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.