24.
Cuối năm, Kỳ Ứng Bắc gọi điện cho tôi. Lúc đầu tôi còn chưa kịp nhận ra chủ nhân của số điện thoại lạ này là ai, mãi đến khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc: "Trần Vọng, bao giờ thì về nhà ăn cơm?"
Đã rất lâu rồi tôi không quay về nơi đó.
"Đó là nhà họ Kỳ, không phải nhà của tôi."
"Chỉ cần em quay về, nơi này lúc nào cũng là nhà của em."
"Thôi khỏi đi, tôi đã có tổ ấm riêng của mình rồi."
Đầu dây bên kia im lặng đến đáng sợ, sắc mặt Kỳ Ứng Bắc chắc hẳn là khó coi lắm. Tôi nhìn những cửa tiệm ven đường, tùy ý nói một câu: "Sau này đừng gọi tới nữa, tôi cúp đây."
Tôi đỗ xe, bước xuống mua một bó hoa hồng trắng tại cửa hàng hoa ven đường.
Đó là loài hoa Thẩm Mộ thích nhất.
Tôi ôm hoa về nhà, Thẩm Mộ tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc. Em ấy liếc nhìn lịch trên điện thoại rồi hỏi: "Hôm nay là lễ gì sao? Cũng đâu phải kỷ niệm ngày gì của chúng ta đâu."
"Không phải ngày lễ cũng muốn tặng cho em." Tôi mỉm cười nhìn em ấy.
Thẩm Mộ cong khóe môi, lao đến ôm chầm lấy tôi.
Ngoài cửa sổ, nắng vàng rực rỡ len lỏi qua từng kẽ lá. Những mong cầu thuở thiếu thời của em ấy, cuối cùng cũng đã được vẹn tròn như ý nguyện.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
HÓA RA TÌNH ĐỊCH THẦM YÊU TÔI
Tác giả: Thiếu Nữ Có Hơi Ngốc
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Sở Vân Sinh là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-nhoc-dien-nham-trung/5258896/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.