"Thế còn t.h.u.ố.c mà em uống mỗi ngày là gì?"
"Thì là Vitamin thôi..."
"Hừ, em giỏi thật đấy." Tôi cười lạnh. Bị tên điên này lừa suốt ba tháng trời, tôi đúng là ngu thật mà! Hèn gì tôi cứ thấy bụng em ấy phẳng lì, còn mừng thầm thay em ấy vì không bị ốm nghén, hóa ra là lo bò trắng răng.
Lòng tôi bực bội, định thò tay vào ngăn kéo tìm t.h.u.ố.c lá. Thẩm Mộ nhanh tay ấn tôi lại: "Không được hút, anh mới khỏi bệnh."
Tôi tặc lưỡi: "Thế anh hút cái gì? Hút em à?"
"Nếu anh muốn, em cũng không ngại đâu."
"......" Tôi tức đến mức bật cười.
Định tung chăn ra ngoài hít thở không khí, em ấy lại lao tới đè tôi lại, nhất quyết không cho đi: "Anh định làm gì? Vì em không m.a.n.g t.h.a.i nên anh không cần em nữa đúng không?"
"Buông tay."
"Không buông! Khó khăn lắm em mới bắt được anh, anh đừng hòng bỏ rơi em! Cái tên anh trai kế của anh ngày nào cũng canh chừng ngoài bệnh viện, em sẽ không đời nào cho hai người cơ hội nào đâu!"
"Em đè trúng kim tiêm trên mu bàn tay anh rồi."
Thẩm Mộ cứng đờ người, vội vàng buông tay ra. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Kỳ Ứng Bắc ở dưới đó sao? Anh ta muốn làm gì?"
"Quan tâm anh ta làm gì! Anh mà dám nhìn anh ta thêm một cái nữa, em lập tức cho người phế luôn cánh tay của anh ta." Thẩm Mộ hằn học kéo rèm cửa lại.
Em ấy bò lên giường ôm lấy tôi: "Trần Vọng, anh là của em, không được đi đâu hết."
Tôi khẽ cười: "Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-nhoc-dien-nham-trung/5258895/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.