Camera man đứng ở cửa, không biết có nên vào không nữa, bởi vì bầy không khí giữa hai chồng chồng này ...... Làm người ngại làm phiền thật sự, mới sáng sớm đã bắt đầu vứt cả tấn đồ ăn!
Cố Giai Mính cứ túm cổ áo mình, vốn đã không thấy gì, y cứ túm lấy lại tạo thành cảm giác lạy ông tôi ở bụi này.
Mặc Uẩn Tề nhịn cười sửa sang lại cho y, nhỏ giọng nói bên tai y: "Đừng túm nữa, em mà túm nữa thì ai cũng biết."
Cố Giai Mính tức giận trừng hắn, ánh mắt nhìn Mặc tổng như đang xem đồ mặt người dạ thú, loại đứng trên mặt đất thì ưu nhã, bò trên giường thì rất không ưu nhã, thậm chí có thể là ngược lại, Cố Giai Mính rất muốn đập một cái đánh giá một sao lên khuôn mặt tuấn tú đầy nghiêm túc! Bù lại nỗi ai oán đời trước muốn ăn nhưng không ăn được sao?
Bị cặp mắt hoa đào của Cố Giai Mính dụ dỗ, Mặc tổng lập tức muốn sáp lại gần hôn y, bởi vì nhìn ngang nhìn dọc gì thì cũng là bé hồ ly nhà hắn đang quăng thính cho hắn, là đang mời gọi hắn, muốn lại thân mật cọ một cái.
Cố Giai Mính nâng một bàn tay lên, chặn gương mặt đang sáp lại gần, bóp cằm Mặc Uẩn Tề xoay về hướng camera. Camera man tới rồi, Mặc tổng có thể giữ lại chút tôn nghiêm tổng giám đốc nào không? Chẳng lẽ muốn cho người xem cả nước ai cũng biết thật ra anh là đồ lưu manh sao?
Mặc tổng "chậc" một tiếng, liếc nhẹ anh camera man một cái, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cha-ruot-cua-con-trai-tim-toi-cua/986428/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.