"Suỵt!" Mặc Uẩn Tề sợ đánh thức Mặc Trạch Dương, kêu Cố Giai Mính bình tĩnh lại, "Mai nói, ngoan ngoãn ngủ đi."
"Anh từng thấy yêu tinh nào ngủ không?" Cố Giai Mính bò dậy, kéo Mặc Uẩn Tề ra ngoài nói, thay đổi nhanh quá, mới bao lâu đâu, Mặc Uẩn Tề còn giống thú hai chân nhân loại chỗ nào không? Điều khiển được linh khí, không có con người nào làm được vậy hết.
Lôi còn là chí cương chí liệt, sẽ tạo thành tổn thương vô cùng to lớn với yêu ma quỷ quái, người có năng lực này rất ít, hơn nữa còn không dễ khống chế, không ngờ Mặc Uẩn Tề lại tạo thành hình bé hồ ly trên đầu ngón tay bằng lôi quang, năng lực điều khiển này, linh hoạt như một phần cơ thể hắn, lực lượng thần bí này từ đâu tới? Với những thứ không nằm trong tầm kiểm soát của mình, Cố Giai Mính còn không lo lắng hãi hùng? Lỡ có ảnh hưởng tiêu cực đến sức khoẻ Mặc Uẩn Tề, vậy phải làm sao bây giờ?
Mặc Uẩn Tề bị Cố Giai Mính kéo ra khỏi phòng ngủ, không khỏi nín cười, không biết yêu tinh khác thế nào nhưng bé yêu tinh trước mặt mình thích ngủ, còn ăn rất nhiều. Nhưng những lời thật này không thể nói ra miệng, bởi vì Cố Giai Mính cũng muốn thừa nhận.
Cố Giai Mính kéo Mặc Uẩn Tề đến phòng khách, sờ từ trên xuống dưới một lần, sự thật cho thấy: Sức khoẻ Mặc Uẩn Tề tốt vô cùng, không bệnh tật gì hết.
Vậy linh lực này từ đâu ra? Tự sinh ra sao? Đến lúc này Cố Giai Mính không còn chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cha-ruot-cua-con-trai-tim-toi-cua/986427/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.