Tiếng ngáy ngủ của Liêu Nguyên Tân vang như sấm vọng khắp căn phòng. Khuôn mặt lạnh lùng của cậu từ từ xuất hiện vết nứt, mỗi một tiếng ngáy đều đâm thẳng vào màng nhĩ Đường Uông, con tim vốn dồn nhịp đập vì Châu Giang Hành giờ đây lại có xu hướng phiền loạn. Khi sự kiên nhẫn đã đến điểm cuối, bỗng có đôi bàn tay ấm áp bịt tai Đường Uông lại, ngăn cách tiếng ngáy ngủ khiến cậu khó chịu ấy.
Đường Uông chớp mắt nhìn Châu Giang Hành, trong màn đêm, đôi mắt hai người sóng sánh sáng ngời, khoảng cách đôi bên gần kề, hơi thở giao thoa, ngay thời điểm này, Đường Uông chỉ nghe thấy tiếng con tim rung động.
Sau một tiếng ngáy thật dài, bên phía Liêu Nguyên Tân trả lại bình yên cho căn phòng, Châu Giang Hành chờ một lát rồi mới buông tay ra.
Hai tai cậu còn vương độ ấm từ lòng bàn tay anh truyền tới, thậm chí còn có hơi ướt át, Đường Uông chăm chú nhìn nét dịu dàng lưu luyến hiện hữu trên khuôn mặt người ấy, tình cảm ấy không tài nào che giấu nổi, Đường Uông bất chợt manh động, nhào tới hôn lên bờ môi đối phương, sau đó nhanh chóng rụt về.
Một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn lướt nước, thậm chí nhanh đến mức con người ta không cảm nhận được đó là nụ hôn.
"Anh đưa tôi tham gia tiệc sinh nhật đi mà, tôi muốn đi."
Một người dù trong giờ phút sinh tử đều có thể quả quyết đưa ra quyết định như Châu Giang Hành tựa như chết máy toàn tập, não bộ tạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/3538327/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.