Dịch: Mẫn Mẫn.
Ăn được bữa khuya no nê xong, Đường Uông vào giấc rất nhanh chóng, lúc Châu Giang Hành đi ngang còn nghe thấy tiếng ngáy khe khẽ vì nghẹt mũi của cậu. Anh ngó mắt vào nhìn một cái rồi quay về phòng của mình.
Suốt mấy hôm nay khó lắm Đường Uông mới được một lần ngủ tới khi tự tỉnh. Sau khi tỉnh giấc, cậu cảm giác mũi không bị nghẹt, nói chuyện cũng chẳng dính giọng mũi nữa, xem ra sắp khỏi bệnh rồi.
Có lẽ thấy Đường Uông ngủ sâu quá nên dù sắp giữa trưa nhưng Châu Giang Hành vẫn không gọi cậu dậy, Đường Uông bèn nằm trên giường vươn vai, trước khi dậy hẳn thì lại sực nhớ tới Lục Dịch Đình, tự hỏi trong lòng không biết cậu ấy như thế nào rồi.
Đường Uông tức tốc thò tay vào gối lôi điện thoại ra, bấm vào kiểm tra, Lục Dịch Đình không hề nhắn cho mình một tin nào.
[Đường Uông: (Meme mèo còn ló đầu).]
[Đường Uông: Hai người nói chuyện đàng hoàng với nhau chưa?]
Chờ một hồi mà đối phương không reply, Đường Uông trầm tư trong giây lát, thấy hơi lo nên vẫn quyết định gọi WeChat cho cậu ấy.
Lần này quả thật có người nghe, nhưng Đường Uông chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia bỗng truyền tới giọng nói của một người đàn ông xa lạ.
"Lục Dịch Đình còn đang ngủ, chừng nào em ấy dậy sẽ trả lời cậu sau."
Giọng điệu lười nhác đầy thỏa mãn của đối phương tức khắc khiến Đường Uông có điều tỉnh ngộ, cậu liền ngắt máy ngay tắp lự.
Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-bi-cam-sung-toi-mang-thai-con-cua-boss/3537577/chuong-45.html