Chương trước
Chương sau
Sau đó Phó Thời Văn liền đăng tấm hình đó lên Wechat.

Không thể phủ định một điều là khả năng chụp hình của anh rất tệ, nhưng đó không phải là trở ngại quá lớn, bởi tay anh rất đẹp, cứu cả tấm hình.

Ngón tay mảnh mai cùng các khớp ngón tay rõ ràng.

Một bàn tay đẹp như vậy, với chiếc nhẫn ở ngón áp út, khiến bức ảnh còn đẹp hơn những tấm poster quảng cáo do hãng trang sức chụp.

….

An Trừng xin nghỉ mấy ngày nay không có lý do. Cậu ta là diễn viên chính, vì thế mà quá trình làm phim cũng bị đình trệ mấy ngày vì phải chờ đợi nam chính.

Hôm nay, anh ấy quay trở lại đoàn phim và cuối cùng cũng bắt đầu quay bình thường.

Trong giờ giải lao, An Trừng vừa cầm điện thoại lướt wechat, vừa uống nước trái cây.

Bỗng nhiên, cậu ta phát hiện ra rằng Phó Thời Văn, người 100 năm không bao giờ đăng gì lên mạng xã hội, nay đã xuất hiện một bài đăng duy nhất.
An Trừng vừa tò mò vừa vui vẻ vào xem.

Kết quả có chết cũng không ngờ tới cậu ta lại có thể nhìn thấy một bức ảnh như vậy.

Chiếc nhẫn trên ngón áp út đặc biệt gây chướng mắt.

Trợ lý mới đang chỉnh sửa lại tóc cho An Trừng.

“A--!”

Mũ đội đầu quá chặt, da đầu An Trừng bị kéo căng.

“Anh Minh, em xin lỗi.” Trợ lý nhỏ sợ hãi nhanh chóng xin lỗi.

An Trừng tức giận, nhưng bên ngoài vẫn nhẹ nhàng mà cười nói với trợ lý nhỏ: “Cô, ngồi xuống đi.”

Cô trợ lý nhỏ nghe lời ngồi xuống không rõ lý do.

An Trừng mở nắp chai nước trái cây trong tay, sau đó thằng tay đổ lên đầu cô trợ lý nhỏ.

….

“Gặp mặt đi!”

Lâm Du nhận được tin nhắn của An Trừng.

Cậu nhìn lướt qua rồi tắt màn hình điện thoại, không trả lời.

Phó Thời Văn bước ra khỏi phòng để đồ, mặc một chiếc áo khoác sẫm màu, vẫn cực kỳ đẹp trai và tuấn mỹ như mọi ngày.
“Tiên sinh tối nay muốn ra ngoài sao?”

Phó Thời Văn: “Ừ, sinh nhật ngày hôm qua không tổ chức ở ngoài. Hôm nay có vài người bạn nói muốn tụ tập ăn cơm, chúng ta đi cùng nhau nhé?”

Lâm Du đoán bằng hữu của Phó Thời Văn đều là mấy người “phú nhị đại”, Lâm Du cùng bọn họ không thân thiết.

“Tiên sinh, em không đi, đừng uống quá nhiều.”

“Được rồi.” Phó Thời Văn đi ra ngoài.

Lâm Du dọn dẹp nhà cửa.

An Trừng gọi lại.

Lâm Du nhíu mày, từ chối điện thoại của An Trừng, không do dự liền thêm số điện thoại của An Trừng vào danh sách đen.

Một lúc sau, một số lạ khác gọi đến.

Lâm Du trả lời cuộc gọi.

“Lâm Du, cậu dám không nghe điện thoại của tôi sao?” Giọng điệu của An Trừng có vẻ rất tức giận.

Lâm Du cực kỳ lạnh nhạt mà nói ừ một tiếng.

Giọng điệu hờ hững này như thêm dầu vào lửa, khiến An Trừng càng thêm phần tức giận.
“Lâm Du, cậu là sợ trả lời điện thoại của tôi hay là sợ không dám gặp mặt tôi?”

Lâm Du thành thật trả lời: “Không có, tôi chỉ là không muốn nghe thấy giọng nói của cậu, càng không muốn nhìn thấy cậu.”

Lâm Du không muốn bị kích động bởi An Trừng nữa.

Trước đây cậu từng trách tiên sinh không tin cậu, nhưng ngẫm lại, cậu cũng chưa bao giờ tin tiên sinh.

Tình yêu là niềm tin giữa hai người.

Kể từ khi Lâm Du quyết định quay lại, cậu đã chọn tin tưởng vào tiên sinh.

Nghe câu trả lời của Lâm Du, An Trừng tức giận đến mức suýt đánh rơi điện thoại trên tay.

Anh chua chát nói: “Cậu sẽ phải hối hận.”

Lâm Du chậm rãi nói: “Tôi sẽ không hối hận, vợ chồng tôi sẽ luôn ở bên nhau.”

“Còn nữa, cảm ơn An Trừng, nếu không có cậu thì tôi cũng không biết rằng tiên sinh yêu tôi nhiều đến mức nào.”

….

Bàn ăn.

Bạch Việt cười nói: “Anh Phó, lúc em đạp ga, em căng thẳng đến mức tim bay ra khỏi l*иg ngực luôn a.”

Vết thương trên mặt của Bạch Việt vẫn chưa lành, sống mũi gần như cong lên vì cú đấm của Phó Thời Văn, bình thường nhìn anh ta đã thấy rất buồn cười, nhưng giờ lại có vết thương trên mặt, lại càng thêm phần mua vui.

Phó Thời Văn cười hỏi: “Vết thương trên mặt còn đau không?”

“Không đau, không đau chút nào, da thịt của em rất dày.” Bạch Việt vừa nói vừa lấy tay vỗ nhẹ lên mặt, nhưng cơn đau khiến anh ta cười toe toét.

Anh ta nói với vẻ mặt chua xót: “Anh Phó, anh quá độc ác, nhưng em có thể hiểu được, dù sao anh cũng muốn phải diễn thật hơn!”

Nụ cười trên mặt của Phó Thời Văn không thay đổi, nhàn nhạt nói: “Lần trước Trương tổng có dự án, nghe nói công ty của cậu có ý đồ, liền tiến cử cậu với ông ấy.”

“Cảm ơn anh Phó!”

Dự án này tuy không lớn nhưng trị giá hàng chục triệu, việc đập vào là đáng giá, mặc dù cả quá trình đầu tư cũng rất khó chịu.

Bạch Việt vẫn luôn cho rằng bản mình giống như một con chó đang vẫy đuôi của Phó thời văn, chờ đợi sự bố thí từ chủ nhân.

Là chó hay sói, còn chưa rõ.

Lâm Chi Đạt tay cầm ly rượu, không khỏi cảm thán: “Phó cẩu, lần này cậu khổ nhục kế diễn cũng không tồi, vừa bị đâm lăn vài vòng trời đất lại mất tiền để chữa thương.”

Bạch Việt cười nói: “Nhập viện là giả, bị thương cũng là giả. Túi máu do trợ lý của An Trừng mượn của đoàn phim.”

Nếu muốn tìm ra điểm thương tích nào đó, có lẽ là khi lăn hai vòng trên mặt đất, nhiều nhất là trên mặt bị trầy xước một chút.

Từ vụ va chạm đến bệnh viện, mọi thứ đã được sắp xếp từ trước.

Nhớ lại khi Bạch việt lái xe đâm vào anh, anh ta đã đạp phanh gấp, và hoàn toàn không chạm vào người của Phó Thời Văn.

“Chết tiệt, Phó cẩu, cậu dám lừa dối lòng tốt của tôi!” Lâm Chi Đạo nhớ rằng anh đã đích thân đến bệnh viện thăm Phó Thời Văn, còn mua trái cây khi đến đó.

Tần Diệu nói: “Tất cả đều không phải khiến anh dâu đổi ý sao? Hiện tại quan hệ giữa Phó tổng và anh dâu trở lại tốt đẹp, mọi người đều rất vui vẻ.”

(aaaaaa, đúng là tra nam)

“Phó cẩu, cậu đã đổi tính rồi a, cậu đưa Lâm Du về, còn An Trừng thì sao?” Lâm Chi Đạo hỏi.

Phó Thời Văn nhấp một ngụm rượu, nhẹ nói: “Chưa nghĩ tới.”

Bạch Việt cười nói: “Một người đàn ông thành đạt là phải có mười tám người tình nhỏ. Nếu như cả đời chỉ có thể chung sống với một người, cho dù người đó là mỹ nhân vô song, tôi cũng không muốn.”

“Hơn nữa, An Trừng không phải bị bệnh đó sao ... không được ... Anh Phó giữ Lâm Du ở bên cạnh cũng không tồi, dù sao, hai người cũng giống nhau.”

Lâm Chi Đạo lạnh lùng liếc nhìn Bạch Việt.

Anh nhìn Phó Thời Văn: “Phó Thời Văn, tôi là thành thật khuyên cậu đừng đùa với lửa rồi tự thiêu mình.”

Bạch Việt uống một hơi cạn sạch và nói rất nhiều: “Đừng lo, Anh Lâm, Anh Phó đã nắm được điểm yếu. Người hiện tại đang ở trong nhà anh Phó là hết lòng yêu anh ấy, ngày hôm đó Anh Phó bị đâm nằm trên mặt đất, cậu ta ôm anh Phó khóc đến nỗi không biết trời đất là gì, khóc đến chết đi sống lại. Xem ra Lâm Du kia chỉ là giả vờ bỏ đi trước thôi. Anh Phó vừa dỗ dành vài câu liền đã quay lại. Anh Phó bên ngoài có người khác, nhưng chỉ cần nói ngọt vài câu với cậu ta, cậu ta chắc chắn không dám hống hách làm càn.”

Tần Diệu đang ăn đồ ăn, liếc nhìn Bạch Việt, nhanh tay nhét một viết thịt gà vào mồm anh ta.

“Cậu có sức thì ăn nhiều thêm chút đi.”

Lâm Chi Đạo cau mày: “Nghe nói cha mẹ của Lâm Du không may qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, Phó cẩu, cậu nói đúng không? Cậu nghĩ rằng Lâm Du Nhất nhất định sẽ không đành lòng khi nhìn thấy cậu cũng rơi vào trường hợp tương tự như vậy. Ai da, con người cậu thật độc ác.”

Phó Thời Văn đang cầm ly rượu, nét mặt nhàn nhạt, không nhìn ra được cảm xúc.

Lâm Chi Đạo thầm nói: “Thực sự khốn nạn.”

Lúc này, điện thoại của Phó Thời Văn vang lên, là An Trừng gọi đến.

Phó thời văn đứng dậy: “Tôi đi nghe điện thoại.”

“Anh Phó, anh có ở đó không? Tôi xin lỗi đã làm phiền anh.”

Đầu bên kia, trợ lý Tiểu Hắc của An Trừng nghe có chút nôn nóng.

“Có chuyện gì vậy.”

“Anh Minh, anh ấy đã cắt cổ tay của mình.”

Phó thời văn sắc mặt thay đổi: “Đã đưa đến bệnh viện chưa?”

“Đã được cấp cứu trong bệnh viện rồi a.”



Lâm Du không ngờ An Trừng lại là một kẻ mất trí.

Sau khi tắt điện thoại, An Trừng gửi cho cậu bức ảnh anh ta tự cắt cổ tay mình.

“Tôi sẽ cho cậu thấy Phó Thời Văn quan tâm đến tôi như thế nào.”

Lâm Du nhìn chằm chằm vào bức ảnh với giọng điệu bình tĩnh lạ thường.

“Tự mình làm khổ mình, chỉ có thể nhận lại được sự thương hại của Phó Thời Văn, đó không phải là tình yêu.”

“Ngay cả khi tiên sinh cùng cậu tới bệnh viện, tôi cũng không ghen. Ngược lại, tôi lại cảm thấy tội nghiệp cho cậu.”

An Trừng tức giận đến mức tắt điện thoại một cái.

….

Buổi tối, Phó Thời Văn trở về khá muộn.

Trên người anh có thoang thoảng chút hương thơm của bạch đậu khấu.

Lâm Du không lạ gì mùi này, đó là loại nước hoa yêu thích của An Trừng, loại vừa mới ra mắt trong năm qua.

Có lần Phó Thời Văn còn tặng cậu một lọ nước hoa cùng nhãn hiệu làm quà sinh nhật, mùi hương rất giống nhau, là cùng một loại.

Lâm Du nói: “Tiên sinh trông có vẻ rất mệt mỏi.”

Phó thời văn xoa lông mày: “Mấy ngày nay không được nghỉ ngơi nhiều, A Du, qua đây để tôi ôm một chút.”

Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.