Đường Tiêu cảm giác được, một đám nha hoàn này không sợ hắn như đám tôi tớ ngoài kia, kể cả đầu lĩnh nha hoàn này cũng vậy, thần sắc lộ ra vô cùng tùy ý với Đường Tiêu.
Từ trong miệng của Chu Kiền Đường Tiêu biết được, vị Đường thiếu gia này là phế vật học võ, cho dù tuổi chưa tới mười lăm cũng đã thích hái hoa ngắt cỏ, ở trong nhà nuôi dưỡng nhiều nha hoàn như vậy cũng không có gì kỳ quái, bình thường Đường Tiêu rất sủng ái các nàng cho nên bọn họ ở trước mặt Đường Tiêu không cần phải cố kỵ.
- Nhị gia y phục trên người của nhị gia làm sao vậy, tại sao lại tùy tiện mặc quần áo bên ngoài.
Nha hoàn đầu lĩnh kia ngồi xuống bên cạnh Đường Tiêu, tay sờ vào ống tay áo của hắn, rõ ràng nàng bình thường đều cùng với hắn nói chuyện như vậy.
Đầu lĩnh nha hoàn này là nha hoàn nhất đẳng ở trong Hầu phủ họ Nhan tên Manh Ngọc, vô cùng kiều mị, trước kia theo mẫu thân của Đường Tiêu là Khánh Đô phu nhân, sau đó bị Đường Tiêu nhìn trúng làm thông phòng nha hoàn của hắn.
Bởi vì nguyên nhân Đường Tiêu vô tình đọc được dâm thư Thạch Đầu Ký từ Cửu Châu lưu truyền tới phát hiện ra Cổ Bảo Ngọc rất hợp ý với hắn, cho nên liền đổi nơi ở của mình thành Di Hồng viện, mấy vị nha hoàn thông phòng cũng sửa tên thành Tinh Văn, thậm chí là Xạ Nguyệt tiểu Ngũ các loại, mà các nàng cũng đổi giọng gọi hắn là nhị gia.
Manh Ngọc ở trong Đường phủ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/189797/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.