Một nam tử cao lớn thô kệch tiến tới duỗi một đôi thiết thủ ra, nắm lên trên người của Đường Tiêu, thần sắc kích động cơ hồ nước mắt cũng muốn tuôn ra rồi.
Đường Tiêu cảm nhận thấy lực cánh tay của trang hán này, thì biết rằng người này thuộc về thiếp thân thị vệ của Đường phủ.
- Khục.
Đường Tiêu khẽ lay thân thể của mình hắn có cảm giác mình giống như gà con đang bị diều hâu bắt vậy.
- A... thứ cho thuộc hạ thất lễ.
Trang hán tựa hồ ý thức được hành vi của mình không ổn liền thi lễ với Đường Tiêu một cái, nhưng đôi mắt vẫn nhìn Đường Tiêu chằm chằm, dường như sợ hắn chạy thoát khỏi tầm mắt của mình.
- Không có chuyện gì, ngươi chờ ta ta còn có mấy câu muốn nói với Chu huynh.
Đường Tiêu khoát tay áo với trang hắn, sau đó đi tới bên người của Chu Kiền.
- Trang hán này là thị vệ của ta sao?
Đường Tiêu đi tới bên cạnh Chu Kiền thấp giọng hỏi, loại vấn đề này tạm thời chỉ có thể nhờ Chu Kiền xác nhận.
- Đúng thế, hắn ngày nào cũng như hình với bóng theo sát ngươi... xem ra thần bí lão đầu kia thực sự khiến ngươi không nhớ gì nữa rồi.
Chu Kiền vẫn còn chưa định thần, đối với chuyện lúc nãy hắn vẫn cho rằng Đường Tiêu mười phần sẽ mất mạng trên tay của nha đầu hung hãn kia.
Nếu như có chuyện đó xảy ra kinh thành quả thực sẽ rối loạn.
Với tính tình nóng nảy của Trấn Quốc Hầu Đường Uyên, một khi con trai độc nhất của hắn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/189796/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.