Một lão bà tử hơn năm mươi tuổi tiến tới, hướng về phía Chung Lam mà nói to.
Đường Tiêu từ trong trí nhớ của Chung Lam biết được bà lão này là quản sự ở trong tâm hắn cũng cảm nhận được sự chán ghét của Chung Lam với bà lão này, cũng không biết tại sao Đường Tiêu cũng phát sinh ra một cảm giác chán ghét hắn biết mình đã bị cảm xúc của Chung Lam ảnh hưởng liền ổn định tâm thần lại.
Tiến vào trong Từ Vân sơn trang bởi vì khoảng cách kéo dài cho nên Đường Tiêu khống chế Chung Lam cần phải hao phí tinh thần, cùng nàng sống chung một chỗ tinh thần đặc biệt mệt nhọc khống chế thân thể của người khác, khống chế hồn niệm của con rối, độ lao động hồn phách vô cùng lớn, vô cùng tổn hao tâm thần, đúng là không phải một chuyện dễ dàng.
Đường Tiêu vừa mới buông lỏng, Chung Lam đã bắt đầu chuyển động nàng nghĩ cách làm thế nào để thoát khỏi Đường Tiêu, cầu xin cao thủ trong tông trợ giúp trong đó kể cả chuyện tự trói mình lại để cho cao thủ xuống núi giết Đường Tiêu.
- Đừng làm chuyện vô ích, nếu không ta sẽ cởi quần ngươi.
Đường Tiêu cảm nhận được suy nghĩ của Chung Lam thì lập tức uy hiếp nàng một câu.
- Ngươi tên súc sinh chết đi.
Chung Lam nghe thấy lời nói hạ lưu của Đường Tiêu thì liền khó thở.
- Cô nương mắng ai?
Lão bà tử phía trước quay đầu lại kinh ngạc nhìn Chung Lam đang tức giận.
- Ta mắng chính mình.
Đường Tiêu trả lời lão bà tử thay cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451930/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.