Cho nên, trước không nên gấp, nghỉ ngơi một chút, cùng Áo Bỉ lão ma đấu lại một trận, tranh thủ áp dụng át chủ bài để thoát khỏi quả dừa. Chỉ cần phá vỡ quả dừa này, Bách Thảo Vương sẽ chẳng còn trò bịp bợm nào, chỉ có thể thúc thủ chịu trói.
Suy nghĩ như vậy, Định Dung Hầu khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt định thần, khiến cho chân khí trong cơ thể chậm rãi khôi phục.
- Cọng cỏ non, cái này của ngươi không đơn giản. Ngươi luyện hóa hắn không được, bỏ đói hắn cũng chẳng có ích gì, ngược lại có khả năng bị hắn phá hư mất pháp khí của ngươi.
Thạch Miêu Vương từ trên tảng đá nhảy xuống, thân thể cọ qua cọ lại mắt cá nhân Bách Thảo Vương, đôi mắt mèo nháy nháy nhìn cô.
- Lão Miêu chết tiệt ngươi có chủ ý gì?
Bách Thảo Vương đá Thạch Miêu Vương một cái.
Thạch Miêu Vương rất nhanh mà tránh cú đá của Bách Thảo Vương, sau đó thả người nhảy lên quả dừa trong tay Bách Thảo Vương, nheo mắt nhìn vào bên trong:
- Cho dù tập hợp chi lực của hai đại yêu vương chúng ta cũng không luyện hóa được người này. Ta bế quan đã mười năm, xem ra ta nên đi tìm hai vị bằng hữu cũ rồi. Nếu như có thể tìm được bọn họ, tụ khởi uy lực của ba Đại yêu vương, có thể nhẹ nhàng đem hắn luyện hóa. Đến lúc đó ngươi đem luyện ra ba phần nhân đan, ba Đại yêu vương chúng ta mỗi người lấy một phần.
- Hắn là do ta bắt được, quả dừa này cũng là của ta. Dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451929/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.