Dực Thai công chúa cảm giác phương pháp cứu người của Phương Kích thật sự rất kỳ quái.
- Cũng chỉ có một phần hy vọng mà thôi, có thể có hiệu quả hay không, còn phải xem cô gái kia có thật lòng yêu thương hắn hay không. Cảm ứng giữa linh hồn với linh hồn, phải có duyên phận mới được, ngươi muốn cứu tính mạng hắn, nhất định phải nắm chặt......
Phương Kích nói đến đây, cố gắng nhịn cười, đi ra ngoài doanh địa.
Dực Thai công chúa muốn gọi Phương Kích lại hỏi, nhưng Phương Kích đã vén rèm cửa đi ra ngoài.
Dực Thai công chúa nhìn Đường Tiêu đang nằm trên giường, ra sức dậm chân, trong lòng rất buồn bực, tại sao phải dùng phương thức như vậy mới có thể cứu người? Sau một hồi do dự, nàng quyết định ngồi xuống bên cạnh Đường Tiêu.
Hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra trước kia giữa nàng và Đường Tiêu, Dực Thai công chúa không nhịn được cảm giác muốn khóc, nàng cũng không biết rút cuộc nàng có thật tình yêu hắn hay không, hay là nói, nàng có duyên phận với hắn hay không. Nhưng Dực Thai công chúa vừa nhìn thấy Đường Tiêu đã tức giận, hơn nữa….nàng cảm thấy….nếu để hắn ra đi như vậy….cũng quá tiện nghi cho hắn rồi.
Nàng bị hắn sỉ nhục nhiều lần như vậy, sao có thể để hắn chết dễ dàng như thế chứ?
Không được hắn không thể chết được, trước khi chết cũng phải nói xin lỗi nàng mới có thể chết.
Dực Thai công chúa cẩn thậ mà nhìn Đường Tiêu đang mất đi huyết sắc trên mặt, trước đó ở nội cung nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451855/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.