Hơn mười tên binh sĩ ngự lâm quân cũng cùng chạy tới, Phương Kích đỡ Đường Tiêu dậy, thả người nhảy lên, lập tức bay trở về doanh địa huấn luyện quân sự, sau khi đặt Đường Tiêu ngồi dựa vào chiếc giường hành quân của mình, Phương Kích lập tức kêu người đem tất cả hành lý đồ đạc của Trương Bảo đến.
Lá thư đã không còn, nhưng trung đĩnh kim nguyên bảo giá trị năm trăm lượng bạc trong túi hành lý của Trương Bảo đã nói rõ tất cả, nhất định là có người đã mua chuộc hắn làm như vậy.
- Khốn khiếp, trong đội ngũ của ta lại có gian tế trà trộn vào! Thiếu chút nữa làm hại đến tính mạng của Đường công tử!
Phương Kích nhất thời cảm giác thật mất mặt.
- Chỉ sợ không phải gian tế...... Phương Thống lĩnh, ngươi xem những vật này......
Đường Tiêu chỉ vào đống đồ trang sức nam nữ trong túi hành lý của Trương Bảo:
- Những vật này không phải của một người, rất có thể người nhà của Trương Bảo bị cưỡng ép, sau đó đối phương dùng cách này ép buộc hắn đến giết ta.
- Quả nhiên là vậy, Đường công tử thật là có nhãn lực!
Phương Kích nhíu mày suy tư một lát, sau đó kêu một gã binh sĩ ngự lâm quân tới, kêu hắn dùng bồ câu đưa tin, sắp xếp người đi tìm hiểu tình cảnh gia đình của Trương Bảo, tìm kiếm một số manh mối thiết thực. Bất luận như thế nào, Trương Bảo bây giờ là thuộc hạ của hắn, là người Phương Kích an bài bảo hộ Đường Tiêu, kết quả ngược lại làm hại đến tính mạng Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451854/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.