Đường Chuyết một chút cũng không vui, nhìn thế nào cũng cảm thấy tiếc cho đệ đệ nhà mình, Đường Ly ngoại trừ hay ỷ lại, cái gì cũng tốt, mọi mặt đều xuất sắc hơn người, cư nhiên lao đầu vào bãi phân trâu còn nhảy cẫng lên sung sướng, cứ đà này chỉ sợ Tô Thác Đao muốn nướng hắn ăn, hắn cũng chỉ ngại mình thiếu ngũ vị hương da thiếu giòn thịt thiếu dẻo.
—–
Đường Ly không nói không rằng, liều mạng thúc ngựa, một đường vọt thẳng vào Đồng Tiếu cư, lập tức xoay người xuống ngựa, không thèm đếm xỉa tới Tô Thác Đao, Tô Thác Đao níu hắn lại: “Sao không hỏi ta?”
Đường Ly hai má đỏ bừng, dường như cực kỳ phẫn nộ: “Ta…”
Tô Thác Đao vội ngắt lời: “Ta ước định với Việt Tê Kiến, hắn không hủy căn cơ Thất Tinh Hồ, tương lai ta sẽ không giết hắn, giao cho Tô Tiểu Khuyết trông chừng, dù sao Tô Tiểu Khuyết cũng từng cầu ta tha mạng hắn, nơi ẩn cư của Tạ sư và Tô Tiểu Khuyết, ở ngay trấn Đậu Tử thành Giang Chử, là tửu quán Hồ Lô Phường gian thứ ba tính từ đầu đường.”
Đường Ly hai chân nhảy lò cò, nhưng vẫn nhịn không được bật cười: “Giao cho Tô Tiểu Khuyết? Tạ Thiên Bích tuyệt không giữ lại mạng hắn, hơn phân nửa sẽ nhân lúc Tô Tiểu Khuyết chớp mắt, len lén cắt cổ rồi đem chôn.”
Tô Thác Đao trầm ngâm nói: “Phẩm hạnh của Tạ sư… quả thực không thể coi là thập phần lương thiện.”
Đường Ly một bên giậm chân, một bên hít hà: “Vậy ngươi muốn mượn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tuong-tu/3151992/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.