Đường Phi Hùng đột nhiên chạy đến, báo một tin long trời lở đất: “Tô Thác Đao bỏ trốn theo Việt cung chủ rồi!”
Đường Phượng một bên nhịn cười một bên bất bình căm phẫn: “Thế là thế nào? Thiên lý ở đâu? Vương pháp ở đâu? Mau đi báo quan! Cho dù hắn lòng dạ sắt đá, cũng có quan pháp là lò rèn!”
——
Việt Tê Kiến mắt khép hờ, toàn bộ thế cục ở trong lòng rõ ràng trôi chảy như nước. Giang hồ đang đứng trước điểm cực hạn vô cùng vi diệu, sẽ gặp sóng dữ tàn phá vạn vật tan tành bất cứ lúc nào, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể trăm sông đổ về một biển mỗi phái tự sinh tự diệt, mà trên điểm cực hạn này, mình và Tô Thác Đao cũng bị đặt vào thế cân bằng nguy hiểm hướng về nhau nhưng kiềm chế nhau.
Thường nói cờ đến trung bàn là biến ảo khó dò nhất, khoan nói các chiến thuật công phòng, tính nước, dàn quân, xâm tiêu; phán đoán tình thế với đại cục nắm trong tay mới là khẩn yếu nhất.
Mình bố cục chiếm ưu, trung bàn trải qua vài phen ngàn cân treo sợi tóc, đã đoạt hết hiểm yếu, nhưng vừa nghĩ đến qua trung bàn tiến thu quan, lại khiến người có chút trù trừ, nên biết tiêu chuẩn của quan tử rèn luyện không chỉ trong một sớm một chiều, cũng không có huyền cơ kỹ xảo gì đáng bàn, đao kiếm kiến huyết chỉ xem thực lực chân chính.
(*) Đây là ba giai đoạn của một ván cờ vây: Bố cục, Trung bàn, Quan tử (hoặc Thu quan). Bố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tuong-tu/3151991/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.