Nước mắt ta cũng bắt đầu lã chã rơi xuống. Mà lại là kiểu khóc không ra tiếng.
Dường như cuối cùng ta cũng hiểu tại sao lúc trước Đại cô nương lại khóc như vậy.
Khi đại bi, con người ta thực sự không phát ra được âm thanh.
Ta cõng Đại cô nương trên lưng, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t lại kẻo rơi. Còn tay ta thì nắm c.h.ặ.t lấy con d.a.o g.i.ế.c lợn.
Phủ An Quốc Công luôn muốn kiểm soát hoàn toàn Đại cô nương, vì vậy đã sớm điều đi hết những nô bộc thân cận đi theo từ nhà đẻ.
Thấy Đại cô nương c.h.ế.t, đám hạ nhân chạy tán loạn. Có hộ vệ chạy đến ngăn cản, mắt ta đỏ rực, toàn thân tuôn ra sức lực không dùng hết được.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Vì phẫn nộ đến tột cùng, cũng vì lo lắng đến tột cùng, ta giống như vừa uống linh đan diệu d.ư.ợ.c, tung hết bản lĩnh ra.
Ta một đường g.i.ế.c ra khỏi phủ An Quốc Công, thấy kẻ nào cản là c.h.é.m kẻ đó, chẳng còn chương pháp gì.
Lúc Lục thế t.ử chạy đến, hắn mặt đầy kinh ngạc rồi quỳ rạp xuống đất, gào thét:
"Ôn Thiển Nguyệt, ai cho phép nàng c.h.ế.t? Ta không cho phép!"
Đầu óc ta đột nhiên trở nên thông minh lạ thường. Ta túm lấy cổ áo Lục thế t.ử, dùng hắn làm con tin.
Dùng hắn để đổi lấy một chiếc xe ngựa. Khi đã đặt Đại cô nương vào trong xe, ta lập tức thúc ngựa chạy đi, giữa đường mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279372/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.