Công t.ử là người nội liễm, im lặng tức là đồng ý rồi.
Lúc tìm thấy Lục thế t.ử, hắn vừa từ sân của ả ngoại thất đi ra.
Đám sai vặt của Lục phủ vừa mới bị đuổi đi, Lục thế t.ử đang dáo dác nhìn quanh chờ xe ngựa đến đón về phủ.
Nhưng thứ hắn chờ được lại là một cái bao tải. Ta chụp lấy hắn, tặng cho hắn một trận đòn tơi bời khói lửa.
Ban đầu Lục thế t.ử còn gào lên được vài tiếng, về sau chỉ còn nghe thấy tiếng "ối á, ui da".
Cho đến khi công t.ử ở trong tối huýt sáo ra hiệu đám sai vật đã quay lại, ta mới nhân lúc đêm tối mà chạy thoát thân.
Công t.ử và Mặc Bạch đang đợi ta trong ngõ. Ba người nhìn nhau rồi mỉm cười rời đi.
Đằng xa là tiếng kêu hốt hoảng của đám sai vặt Lục gia:
"Thế... Thế t.ử gia!",
"Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m đứa nào dám ra tay với Thế t.ử gia thế này!"
Tối nay công t.ử tâm trạng cực tốt, về đến Ôn phủ liền thưởng cho ta một đĩa bánh quế hoa:
"A Châu, bản công t.ử càng lúc càng thấy ngày đó đưa ngươi về phủ là một quyết định sáng suốt."
Ta gật đầu lia lịa. Còn phải nói sao. Để được no bụng dài dài, ta lập tức bắt lời công t.ử, nịnh nọt:
"Người công t.ử ghét, nô tỳ cũng ghét. Người công t.ử muốn đ.á.n.h, nô tỳ cũng muốn đ.á.n.h. Công t.ử là cha mẹ nuôi cơm áo của nô tỳ, cũng chính là cha ruột của nô tỳ luôn."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279369/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.