Chuyện Xuân Đào leo giường đã đ.á.n.h động đến phu nhân.
Khi phu nhân đến, sắc mặt bà có chút không vui, nhưng vì sinh ra đã đẹp nên bà chẳng khiến ai sợ hãi cả.
Phu nhân nhìn ta:
"Ngươi cũng coi như lanh lợi, kịp thời cứu được Đại Lang. Đại Lang đang chuẩn bị khoa cử, không thể phân tâm, sau này cứ để nha đầu này hầu hạ là được. Như vậy cũng khiến người ta yên tâm."
Ta gật đầu như bổ củi:
"Phu nhân yên tâm, nô tỳ là người làm người khác yên tâm nhất trần đời."
So với những ngày đi ăn xin, Ôn phủ đối với ta là nơi tốt đẹp nhất rồi.
Trong viện không còn tỳ nữ khác cũng tốt, bánh trái công t.ử ăn thừa sẽ đều là của mình ta. Ta vui sướng cực kỳ.
Mặc Bạch nhìn ta bằng nửa con mắt:
"Biết tại sao phu nhân và công t.ử đều trọng dụng ngươi không?"
Ta nghiêng đầu: "Vì ta không biết leo giường."
Mặc Bạch nhếch mép: "Cái hạng như ngươi, có leo giường cũng vô dụng thôi."
Ta: "..."
Nói cái kiểu gì vậy chứ? Ta không hiểu lắm, cũng chẳng muốn hiểu.
Mặc Bạch chắc chắn là đang ghen tỵ vì ta được công t.ử trọng dụng đây mà.
Thời gian sau đó, công t.ử đi đâu cũng mang ta theo. Sức ta lớn kinh hồn, một mình chấp ba người.
Đồ ăn ngon công t.ử dùng thừa đều chui tọt vào bụng ta.
Ngày qua ngày, sắc mặt ta càng thêm hồng hào rạng rỡ, người cũng cao lớn hơn một chút.
Hôm đó, công t.ử dẫn ta ra ngoài, tình cờ gặp Đại cô nương đã xuất giá.
Phu nhân họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-tru-dao-du-on-nhu-huong/5279368/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.