Di Thiên cảm giác thân thể rã rời, mệt mỏi. Mơ màng nhìn xung quanh, cô nhận ra đây là phòng mình ở nhà của Vân Trà. Trần nhà màu trắng quen thuộc bây giờ có cảm giác lạ lẫm. Tại sao về phòng như thế nào cô một chút cũng không nhớ? Định bụng ngồi dậy bỗng một trận choáng váng đầu óc làm cô ngã ngược trở lại. Lắc lắc đầu khiến thanh tỉnh một chút.
Vân Trà từ ngoài cửa bước vào trên tay cầm một li nước. Vừa nhìn thấy cô tỉnh liền ném một ánh mắt tuyệt không lương thiện, trên môi treo một nụ cười gian xảo: -Tỉnh rồi dậy uống chút nước đi.
Di Thiên không từ chối nhận lấy, sau khi đặt li nước đã uống cạn xuống, Vân Trà một bộ dáng bát quái, mắt chớp linh động nhìn cô: -Uy, Di Thiên này, em với suất ca ngồi xe lăng hôm qua là sao vậy?
Di Thiên nhìn Vân Trà đầy nghi hoặc "Sao là sao cái gì?". Nhìn thấy cô bất động, Vân Trà an ủi vỗ vỗ vai cô: -Đừng có giấu nữa, mọi người biết hết cả rồi, lão Hồng Phúc hôm qua nhìn hai người tức đến lật bàn a!
Di Thiên trừng mắt, miệng há hốc, sao cô có cảm giác mình không thể bắt sóng suy nghĩ của chị ta nhỉ? Biết cái gì a? Còn lão Hồng Phúc ở đâu ra có đất diễn nữa vậy? Liên quan gì? Vân Trà nhìn một bộ dáng ngốc lăng của cô thì tiếc hận. Nói đến như vậy còn chưa ngộ ra tư tưởng sao? Người ta còn đang chờ ngoài kia kìa.
- Hôm qua em uống say, anh ta đưa về phòng, dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543487/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.