Tối nay, Cát Thăng Khanh kể cho bọn trẻ nghe câu chuyện về miếu Bạch Tiên. Mấy chiếc giường tầng ghép lại với nhau, lũ trẻ đứa nào đứa nấy hai mắt sáng lên mong đợi câu chuyện của y.
Rất lâu trước đây, trong núi Bạch Sơn có một cái thác. Hồ nước trong veo dưới chân thác là hàng đàn hàng lũ cá trắng sinh sôi nảy nở.
Ngày nọ, có một đứa trẻ bị lạc trong núi sâu. Chẳng biết con bé đã lang thang bao lâu, trước khi kiệt sức, nó nghe thấy tiếng nước chảy.
Lần theo tiếng thác nước, đứa nhỏ tìm thấy cái hồ trong vắt. Gặp nước, lại đúng lúc vừa đói vừa khát, con bé không ngần ngại lao đến vùi mặt húp lấy húp để. Bỗng nhiên, một cái bóng đỏ như màu lựu chín lướt qua trước mặt nó.
Giữa đàn cá trắng có một con cá màu đỏ đẹp đến chói mắt! Con cá đó không hề sợ người mà ngược lại còn bơi đến cạnh khóe miệng cô bé, nhả ra một đống bọt khí về phía đứa nhỏ. Mỗi một bọt nước có một từ, nối lại thành một câu….
“Ăn tA Đi Ăn tA đi ăN Ta đI….”
Đứa nhỏ há miệng ra, con cá bơi vào trong miệng, dọc theo cổ họng chật hẹp đi vào dạ dày nó. Thân cá nóng như lửa, trơn như nước, chẳng mấy chốc đã đốt cháy lục phủ ngũ tạng của cô bé kia.
Cơn đau thấu xương khiến nó hét lên rồi ngất lịm.
Không biết đã qua bao lâu, cô bé tỉnh dậy. Hồ nước đã không còn nữa, đàn cá cũng biến mất tăm, nó thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-huyen-bach-son-van-chua-len-hot-search/2558855/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.