“Đến ngươi rồi, Gia Liệt Áo thiếu gia!” vừa nói, Lý Thiên Ngọc chậm rãi đi tới.
Gia Liệt Áo nghe vậy thiếu chút hồn phi phách tán, mồ hôi lạnh từng giọt như hạt đậu cuồng xuất, Lý Thiên Ngọc âm thanh mỗi bước nện xuống như thể đang chà đạp lên tâm linh của hắn.
Cho đến khi chỉ thân ảnh Lý Thiên Ngọc hiện ra ngay trước mặt, Gia Liệt Áo hai chân run rẩy, cuối cùng bởi vì áp lực cùng khí tràng quá mạnh của hắn mà chịu không nổi quỳ “phịch!” xuống.
“Làm sao, Gia Liệt Áo thiếu gia, sao tự nhiên lại quỳ xuống rồi?” Lý Thiên Ngọc từ trên cao nhìn xuống giọng điệu trêu tức nói.
Gia Liệt Áo lúc này trong lòng chỉ có sợ hãi, cũng không quản tiết tháo, run giọng cầu xin:
“Đừng, đừng giết ta…”
Lý Thiên Ngọc đối với tên này dám đánh chủ ý với Huân Nhi, chán ghét đến cực điểm, thêm vào đó ai ở Ô thản thành này mà không biết tên này hãm hại qua bao nhiêu nữ tử đoàng hoàng, có chết cũng không hết tội, cho nên hắn chẳng có chút lòng thương hại nào, cũng chẳng muốn trêu đùa tên này nữa, ngón tay vươn ra muốn điểm tới một chỉ, thì từ phía đầu đường, một tiếng quát như sét đánh ngang tai đột ngột vang lên:
“Dừng tay!!!”
Tiêu Viêm, Tiêu Huân Nhi cùng một đám quần chúng vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo hắc ảnh cấp tốc phóng tới, đều đang nghĩ xem người tới phương nào, Lý Thiên Ngọc liếc mắt một cái liền biết tên này hẳn là Gia Liệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sang-than-tu-luyen-he-thong/2977387/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.