“Lý đại ca!”
“Là Lý đại ca!”
Tiêu Huân Nhi hai người thấy người đến là Lý Thiên Ngọc liền vui vẻ gọi lấy, chỉ là khi Tiêu Huân Nhi lách qua Gia Liệt Áo đi tới bên cạnh hắn, Tiêu Viêm thấy hình ảnh như vậy, bàn tay nâng lên giữa chừng liền hạ xuống, trong lòng có chút mất mát, trên mặt tươi cười cũng giảm xuống trông thấy, có điều Lý Thiên Ngọc là một trong số ít người hắn nể trọng, không nói nhiều lần giúp đỡ dù bản thân Lý Thiên Ngọc còn chẳng phải người Tiêu gia, thêm vào đó Lý Thiên Ngọc chưa bao giờ khinh thường hắn dù hắn chỉ là một tên tu luyện đấu khí phế vật.
Gia Liệt Áo hiển nhiên mạnh hơn, hắn đánh không lại, chỉ là vì tên này đánh chủ ý với Tiêu Huân Nhi, người hắn coi như muội muội của mình, sợ nàng ăn thiệt thòi cho nên mới nóng đầu chuẩn bị xen vào, có điều nếu Lý Thiên Ngọc tới rồi thì Gia Liệt Áo cũng chẳng bốc được lên sóng gió gì, hắn tuy không biết Lý Thiên Ngọc mạnh bao nhiêu, có điều diệt Gia Liệt gia tộc là thừa sức, Tiêu Viêm cũng tình cờ nghe được Huân Nhi trong lúc nói chuyện phiếm nhắc tới cho nên mới biết được.
“Ngươi là người nào mà dám xen vào chuyện của bổn thiếu gia? Ngươi có biết ta là ai không?” Gia Liệt Áo thấy vậy mà có người ngăn cản mình, chẳng cần biết là ai quay đầu lại hất hàm nói.
Lý Thiên Ngọc thản nhiên liếc Gia Liệt Áo nổi khùng, ánh mắt tràn ngập khinh thường, như nhìn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sang-than-tu-luyen-he-thong/2977385/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.