Không tới một tuần, Lý Thiên Ngọc đã đặt chân tới Phiêu Miễu phong thuộc dãy Thiên sơn. Chỉ thấy phía trước mặt là một tòa sơn phong cao chót vót không thấy đỉnh, phía trên mây mù lượn lờ, rất hùng tráng mỹ lệ.
Thưởng thức một hồi cảnh sắc hiếm có, Lý Thiên Ngọc chuẩn bị đi lên, bất quá lúc này từng tiếng ồn ào đập vào tai hắn, một đám người nhốn nháo tụ tập trong một cánh rừng nằm dưới chân Phiêu Miễu phong.
Lý Thiên Ngọc cũng biết đây chính là người của tam thập lục đảo, thất thập nhị động, tuy bên trong có một vài tên nổi bật nhưng bất quá đối với hắn cũng chỉ như con kiến có thể dẫm chết bất cứ lúc nào.
Lý Thiên Ngọc sải bước đi tới, hắn cũng không cố ý che giấu hành tung, cho nên đám người kia liền phát hiện ra hắn.
Từng tiếng cười ma quái vang lên, Lý Thiên Ngọc cười nhạt, cách không điểm ra một chỉ, một đạo kiếm khí theo đầu ngón tay hắn bắn ra lao tới một tàng cây.
- Phập…!!!
- Rầm…!!!
Tiếng động thứ nhất là do kiếm khí xuyên thủng thân thể, cách 20m về phía đông, một thi thể từ trên tàng cây rơi xuống va chạm với mặt đất mà phát ra tiếng động thứ hai.
Vừa há mồm ra đã chết một người, tiếng cười chợt ngưng bặt, trời đã ngả chiều tối trong cánh rừng tán lá rậm rạp, ánh sáng không thể lọt qua, có chút tối tăm hắc ám, một hồi im ắng diễn ra.
Lý Thiên Ngọc cũng không vội, hắn muốn xem đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sang-than-tu-luyen-he-thong/2977103/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.