Bốn người tự nhiên nghe được liền chạy ra ngó xuống.
Mộ Dung Phục trước tiên mở miệng quát hỏi:
- Lão hòa thượng, ông trốn ở đây nghe lén bọn ta từ lúc nào!?
Lão tăng nghe vậy vẫn tiếp tục làm công việc của mình, bất quá vẫn mở miệng đáp:
- Thí chủ! Bần tăng không có nghe lén, chỉ là khi ta đang làm công việc hàng ngày ngẫu nhiên nghe được các vị nói chuyện, lại thấy được tấm lòng nhân hậu của Tiêu đại hiệp mà lên tiếng.
Sau đó lão tăng hướng tàng kinh các đi tới, không mất nhiều thời gian, thân hình lão tăng xuất hiện trước mắt bốn người Tiêu Phong.
Từ tốn dọn dẹp thư tịch rơi vung vãi dưới sàn, vừa vỗ vừa thổi đi bụi bặm, lão tăng chậm rãi nói:
- Trước thì có Tiêu cư sĩ ghé thăm nơi này, sau đó là Mộ Dung lão thí chủ, kẻ đến người đi, lục tung kinh thư trong các, chẳng biết tại sao lại như vậy!?
Nói xong liền thở dài một hơi, Tiêu Viễn Sơn nghe vậy lấy làm lạ chợt hỏi:
- Sao ta chưa từng thấy ông?
Lão tăng nghe vậy đánh “hầy!!!” một tiếng sau đó thản nhiên đáp:
- Tiêu cư sĩ chỉ toàn tâm chăm chú vào võ học điển tịch, không hề để ý bên ngoài nào có phát hiện lão tăng!?
- Còn nhờ lần đầu Cư sĩ mượn đọc là một bản Vô tướng kiếp chỉ, từ khi đó cư sĩ đã đi nhầm đường, rơi vào ma đạo.
- Tiếc thay a! Tiếc thay!!!
Sau khi nói xong lại than thở một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sang-than-tu-luyen-he-thong/2977101/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.