Nửa đêm, đột nhiên tôi có cảm giác bên cạnh người truyền đến một chút hơi lạnh. Tôi chưa kịp mở mắt thì đã rơi vào một vòng ôm, hơi thở quen thuộc nhất thời quanh quần trước chóp mũi tôi. Tôi mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt của Lục Kính Đình. “Đánh thức em rồi hả?” Giọng nói mang theo sự mệt mỏi của Lục Kính Đình vang lên bên tai tôi.
Tôi sửng sốt một chút, xoa đôi mắt lim dim buồn ngủ, ở trong lồng ngực anh lắc đầu.
Lục Kính Đình không nói gì, nhưng tôi có thể cảm giác được tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.
Tay tôi đặt trên ngực định đẩy anh ra, nhưng tôi lại bị Lục Kính Đình ôm chặt vào lòng không thể động đây.
Tôi cau mày nhìn anh, trên mặt mang theo sự bất mãn. “Tân Ái Phương. Lục Kính Đình nặng nề gọi tôi một tiếng, tôi ngước mắt có chút không hiểu nhìn cặp mắt hiện ra tia sáng của anh, sau đó nghe được anh nói tiếp: “Anh rất mệt, để anh nghỉ ngơi một chút.”
Nghe xong lời anh nói, tôi mới thấy trên mặt LụcKinh Đình giờ khắc này tràn đầy vẻ uể oải.
Tôi mím môi không biết đang suy nghĩ cái gì trong đầu, sau đó đột nhiên hỏi anh: “Điện thoại di động của tôi có phải là do anh lấy không?” “Đúng vậy, ngày mai anh kêu người đưa cho em.
Thế nhưng em đừng nghĩ đến chuyện tìm người dẫn em rời đi!” Lục Kinh Đình nặng nề nói, giọng điệu còn mang theo ý tử nhắc nhở.
Lời anh nói khiến lòng tôi lạnh lẽo. Khoé môi không kìm được cong lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/san-tinh-nhat-ky-tinh-nhan/1508636/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.