“Kính Đình!” Tôn Ly nhìn thấy Lục Kính Đình đến gần, mắt sáng rực lên, sau đó lập tức đi tới thân thiết khoác tay lên cánh tay của Lục Kính Đình, còn không quên liếc mắt nhìn về phía tôi.
Tôi hừ lạnh một tiếng, không để ý chút nào tựa trên khung cửa. “Kính Đình, tại sao cô ta lại ở đây?” Tôn Ly nhìn
Lục Kính Đình, trong con người mang theo một tia sương mù, giọng điệu vô cùng tủi thân. “Sao vậy? Có vấn đề gì không?” Lục Kính Đình khẽ cười một tiếng, nghiêng mắt liếc nhìn Tôn Ly, trong con người xen lẫn một tia suy ngẫm.
Tôn Ly bị Lục Kính Đình hỏi, sắc mặt cô ta trắng bệch, hiển nhiên là không nghĩ tới Lục Kính Đình sẽ hỏi cô ta như thế. “Nhưng mà... Nhưng..." Tôn Ly cắn môi suy nghĩ hồi lâu nhưng cũng không nói ra gì cả. “Nếu không có chuyện gì thì trở về đi.” Lục Kính Đình rút cánh tay mình từ trong tay cô ta ra, giọng nói vô cùng lạnh nhạt.
Tôn Ly không nói gì, chỉ hung hăng trừng mắt nhìntôi một chút. Tôi không để ý đến cô ta, quay người đi vào, còn không quên đóng cửa lại, để lại hai người Lục Kính Đình và Tôn Ly.
Không biết Lục Kính Đình có nói cái gì với Tôn Ly nữa không, bên ngoài không còn động tĩnh, chỉ nghe được tiếng mở cửa, Lục Kính Đình từ bên ngoài đi vào. “Em trai tôi đâu?” Tôi nhìn thấy anh ta thì trực tiếp hỏi anh Tân Gia Kiệt ở đâu. “Tôi đã nói tôi mang Tân Gia Kiệt về thì nhất định sẽ mang cậu ta về." Lục Kính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/san-tinh-nhat-ky-tinh-nhan/1508635/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.