“A Hoành có cách sao?” Sài Chiêu vươn tay về phía Nhạc Hoành, “Đến bên cạnh bản vương rồi nói.”
Nhạc Hoành đi lướt qua người Ân Sùng Quyết, tay vừa vươn ra đặt lên tay Sài Chiêu đã bị y kéo sát vào người.
Vẻ mặt Lý Trọng Nguyên và Ngô Hữu đầy nghi ngờ nhìn xem, không biết Nhạc Hoành có thể nghĩ ra cách gì hay.
Nhạc Hoành nhìn chăm chú vào bản đồ Gia Nghiệp Quan trước mặt, nghiêng mặt nhìn Sài Chiêu nói: “Mấy ngày nữa hẳn là Vân Đô sẽ có tuyết đầu mùa.”
Sài Chiêu gật đầu nói: “Mặc dù ở đây đang là mùa thu, nhưng Vân Đô ở phía Bắc chắc đã có tuyết sớm rồi… Sao tự nhiên A Hoành lại hỏi chuyện này?” Mới hỏi ra Sài Chiêu đã tự hiểu ngay, nói: “Ý của A Hoành có phải là… Lương quốc cũng sẽ bắt đầu sang đông?”
“Bắt đầu mùa đông...” Ân Sùng Quyết lẩm bẩm nói, “Thì ra là vậy.”
Lý Trọng Nguyên nhíu mày, nhìn vẻ mặt thản nhiên như không của Nhạc Hoành đang ngồi cạnh Sài Chiêu, trong lòng cũng âm thầm tán thưởng trí tuệ siêu phàm của nàng.
“Ý của A Hoành rất hay.” Sài Chiêu có chút đăm chiêu nói: “Gia Nghiệp Quan sẽ bắt đầu mùa đông, đông hàn vừa đến, dân chúng ngày ngày đứng lặng ở vùng hoang vu ngoài thành, tự nhiên sẽ không chịu được giá lạnh, đến lúc đó, Không cần chúng ta làm cái gì, lòng dân tất loạn, Gia Nghiệp Quan không đánh mà bại.”
“Dân chúng vốn bị ép trấn giữ thành, trời giá rét màn trời chiếu đất sao mà chịu nổi? Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/san-tim-nang/3115307/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.