Đêm thu, không có ánh trăng, không có ánh sao, chỉ có bóng đêm, bóng đêm vô tận.
Mưa thu, tí tách dịu dàng, liên miên không ngừng, liên tục không dứt, giống như dòng lệ đang không ngừng tuôn trong trái tim Đoạn Khinh Ngân .
Trong Nguyệt Minh Cung, chỉ treo một lồng đèn, tỏa ra thứ ánh sáng mơ mơ hồ hồ. Từ sau khi Sương Nhi rời đi, hắn dần quen với bóng đen.
Cửa sổ chỉ khép hờ, có mưa hắt vào, thị nữ muốn đi đóng cửa sổ, Đoạn Khinh Ngân phất tay không cho.
Hắn ngồi trước bàn, đánh cờ một mình. Tay trái đánh cờ với tay phải, ván cờ rất vững vàng, hắc bạch tương ứng, không phân thắng bại. (=.=)
Nơi cửa phòng, dược xoa lặng lẽ đi đến, sắc mặt thương xót bẩm báo: "Bẩm điện hạ, thuộc hạ đáng chết, vẫn không tìm được Sương tiểu thư!"
Tay phải Đoạn Khinh Ngân run lên, quân cờ trên tay rơi xuống, cặp mắt đen như ngọc trở nên u ám.
Đã năm ngày bốn đêm rồi, vẫn không tìm được bất cứ tin tức nào của Sương Nhi. Nàng biến mất như chưa thể chưa từng tồn tại, cũng không tìm được bất cứ tung tích gì. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: truyentop.net
Hắn nhớ tới lời Tả Thiên nói: "Điện hạ, Bạch cô nương là một nữ tử thông minh, nếu nàng muốn ra đi, nhất định sẽ không để ai tìm được. Cho nên, thần xin khuyên điện hạ hãy ngừng việc tìm kiếm, lấy quốc sự làm trọng."
Quốc sự, quốc sự!
Trong một khoảnh khắc, Đoạn Khinh Ngân thật muốn xông lên bóp cổ vij lão thần, hắn dám đưa Sương Nhi ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554470/chuong-85.html