Ngô đồng dạ vũ, nhất dạ thu lương. Liễu sơ hàn điều, khô hà trầm ảnh, đoản tùng cổ bách, nhất lộ tẩu lai, giai thị thu cảnh.(Dịch nghĩa : Ngô đồng đêm mưa. Liễu rủ lạnh lùng. Sen tàn in bóng. Tùng già cổ bách. Đưa bước chân người. Đi vào mùa thu. )
Vì muốn biến mất hoàn toàn, ngay cả Hồng Ngẫu Lưu Sương cũng không mang theo, một thân một mình đi theo Tả Thiên ra khỏi hoàng cung, ra khỏi Tây Kinh. Tả Thiên đưa cho nàng số ngân phiếu đủ lo cho cuộc sống, mục đích là muốn đuổi nàng đi thật xa, nhưng Lưu Sương lắc đầu không nhận, không phải muốn nàng biến mất hoàn toàn sao? Không nhận thì sẽ không có ai có khả năng tìm ra tung tích của nàng.
Tả Thiên nhìn Lưu Sương, áo trắng khẽ bay, dưới ánh mặt trời mùa thu , tinh khiết như mây trời.
Tĩnh dật, lả lướt, nhân hậu, tố nhã, quang hoa nội liễm, hắn cũng rất có hảo cảm với nữ tử này. Phong thái của nàng đặc biệt giống hoàng hậu Vũ Quốc, nữ tử này, có năng lực làm mẫu nghi thiên hạ. Nhưng mà, nàng cũng có tư chất để làm thiên hạ đại loạn.
Hồng nhan họa thủy, nhưng hắn vẫn không đủ nhẫn tâm để giết nàng. Nàng là một nữ tử thông minh, nàng tự biết phải làm như thế nào.
Thôi, ai có phận của người nấy. Hắn lắc đầu, lên xe hướng về Tây Kinh.
Lưu Sương nhìn xe ngựa của Tả Thiên chậm rãi đi xa, trái tim tràn ngập bi thương.
Ngẩng đầu nhìn trời, chim nhạn xếp thành hình chữ nhân, bay về phương nam. Chim nhạn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554469/chuong-84.html