Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hơn nữa khuôn mặt cô không cần quá nhiều phấn son, vẫn trang điểm nhạt như trước làm người ta có cảm giác tự nhiên, ngũ quan xinh đẹp.
Lăng Hàn Dạ vừa đi tới chỗ cô vừa quan sát, ánh mắt không dời đi chút nào.
Lâm Mạch Mạch thấy anh lại gần thì hai tay đưa ra hô: “Dừng lại, đừng tới đây.”
Thấy cô kêu ngừng, Lăng Hàn Dạ dừng bước, đôi mắt mê người nhìn cô: “Sao vậy vợ? Sao không cho anh ôm?”
Lâm Mạch Mạch nhìn anh rồi nhìn sang Long Tư Hạo, nhướng mi cười: “Chú rể, Mạn Mạn còn thiếu một khuyên tai, anh muốn đưa cô ấy đi ít nhất cũng phải tìm được chiếc khuyên còn lại chứ.”
Long Tư Hạo nhìn Lê Hiểu Mạn, ánh mắt chỉ đặt vào Lê Hiểu Mạn, một thân trắng nõn, váy cưới tuyệt mỹ vô song, khiến người ta kinh diễm.
Mặc dù khuôn mặt cô bị màn sa che phủ, nhưng anh vẫn có thể nhìn qua màn sa để thấy gương mặt thanh lệ thoát tục mê người của cô.
Nghe Lâm Mạch Mạch nói, anh không khỏi dịch chuyển hướng mắt, nhìn Lăng Hàn Dạ: “Khuyên tai trên tay vợ cậu, nhanh lấy cho tôi đi.”
Thấy Long Tư Hạo đoán được nhanh như vậy, Lâm Mạch Mạch siết chặt khuyên tai trên tay, chuẩn bị đưa cho người khác thì Lăng Hàn Dạ tiến lại gần cô.
Trần Thi Vi thấy các cô náo loạn hồi lâu thì nói: “Mạn Mạn, đưa cho Tư Hạo đi.”
Trần Thi Vi đã lên tiếng, Lâm Mạch Mạch đưa khyên cho Long Tư Hạo, cười nói: “Chú rể, tự đeo cho Mạn Mạn đi, chúng tôi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557619/chuong-1056.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.