Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Lúc này, giọng Tưởng Y Y lại truyền tới: “Đối nhân xử thế thì là Dương Dương, nhưng lập giả đình thì phải là Hôi Thái Lang, chồng em họ tương lai, anh có thể giống như Hôi Thái Lang dù mỗi ngày bị chảo đánh cũng sẽ không rời đi không?”
Long Tư Hạo ánh mắt kiên định, đáy mắt tràn đầy sự cưng chiều, cười nói: “Đương nhiên, cho dù Hiểu Hiểu mỗi ngày đánh tôi tàn bạo, tôi cũng sẽ không rời đi.”
“OK! Vậy xin mời chồng em họ tương lai bắt đầu hát.”
Lê Hiểu Mạn thấy Tưởng Y Y bảo Long Tư Hạo hát “Hôi Thái Lang” thật thì có chút đứng ngồi không yên, gọi một tiếng: “Y Y.”
Tưởng Y Y quay đầu nhìn cô: “Chị hm, chị lo lắng chồng mình bị bọn em làm khó sao?”
Khuôn mặt Lê Hiểu Mạn dưới lớp mấn hơi đỏ lên: “Chị đâu có, chị chỉ sợ mọi người náo nhiệt quá qua mất giờ lành mà thôi.”
Lâm Mạch Mạch nghiêng đầu nhìn cô: “Mạn Mạn còn nói chưa gấp vậy mà tớ thấy chú rễ bên ngoài gấp lắm rồi đó.”
Dứt lời, cô nói với phía bên ngoài: “Chú rể, như vậy đi, không cần hát “Hôi Thái Lang” nữa, cứ hát một ca khúc “Trăng sáng đại biểu tâm ta” mà mọi người đều nghe đều thuộc để diễn tả tình yêu của mình với Mạn Mạn đi, nếu như anh hát tốt, chúng tôi sẽ mở cửa, nếu không tốt thì hôm nay Mạn Mạn nhà chúng tôi sẽ không gả đi, anh về luyện giọng thêm là được...”
Lâm Mạch Mạch còn chưa nói xong, từ bên ngoài đã truyền đến tiếng ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557618/chuong-1055.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.