Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Mễ Tây nhìn cô, cung kính hỏi: “Phu nhân, cô muốn vào uống cà phê hay là về với boss ạ?”
Quý Vũ Tình che đi sự ưu thương nơi đáy mắt, ngẩng đầu nhìn Mễ Tây cười thanh nhã: “Mễ Tây, ở ngoài không cần gọi tôi là phu nhân, anh ấy không thích.”
“Anh ấy” trong miệng cô tất nhiên là chỉ Hàn Cẩn Hi.
Cô còn nhớ, một tháng trước khi cô đến Hàn gia lần đầu tiên, lúc người hầu gọi cô là phu nhân, Hàn Cẩn Hi đã tức giận thế nào.
Anh lệnh cho mọi người, không được gọi cô là phu nhân.
Tại Hàn gia, cô không phải là nữ chủ nhân, bởi vì cô không phải là người trong lòng anh, bởi vì, cô và anh cho tới bây giờ cũng vẫn chỉ là hai đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ cắt nhau.
Hôn nhân của bọn họ vừa bắt đầu đã sai rồi.
Mà bọn họ lại không thể không sai đến một ngày nào đó chết đi.
Cô khẽ cười khổ, sau đó nụ cười dần biến mất, ẩn vào nơi sâu nhất tỏng lòng cô.
Mễ Tây khẽ nhíu mày, tuy không nói gì nhưng trong lòng đã có chút đồng cảm với Quý Vũ Tình.
Boss của bọn họ không phải là người dễ dàng rung động vì một người phụ nữ, mà boss của bọn họ nếu yêu thì sẽ yêu cả đời, cho nên Quý Vũ Tình nhất định sẽ sống cô đơn cả đời.
Mà boss bọn họ và Quý Vũ Tình lại bị ép kí khế ước cả đời, chết cũng không được ly hôn.
Mễ Tây ngồi vào xe trước, lúc Quý Vũ Tình đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557614/chuong-1051.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.